• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Đi qua cõi người
Ngày xuất bản: 22/07/2019 7:19:26 SA

Truyện ngắn của Dương Thu Phương

 

 Cô dang rộng 2 tay, nhẹ nhàng như một chiếc lá, những đám mây đang vờn theo trăng, trôi qua những tầng nhà kia sẽ mang cô đi, đi những nơi nào đó mà cô muốn.

Ánh sáng huyễn hoặc và ảo diệu, nó đẹp hơn bất cứ một ánh đèn nào nhiều màu lấp lánh qua những khuôn kính được người ta tỉ mỉ gọt tạo. Cô sẽ đi, bình yên không ai làm phiền.

Cô nghiêng mình xuống, có cảm giác như ai đang nâng lấy người cô rồi nhẹ nhàng đặt lên bên bờ suối. Một chân cô thả xuống con nước xanh và trong, từng hòn đá cuội trơn bóng cọ vào bàn chân, dòng nước mát lạnh chưa bao giờ ngưng chảy thấm vào chân, lan ra trong từng thớ thịt rồi chạy thẳng lên tim lên óc cô, mát rượt. Cô nghe tiếng cười rúc rích, xô đẩy nhau sau bụi cây và thoáng thấy cả khuôn mặt đỏ gắt như mặt trời sắp lặn đang ném ánh nhìn chán chúa sang mấy đứa xung quanh. Bọn trẻ bon bon chạy rồi mất hút trong vườn Sơn Tra mênh mông. Mọi thứ chìm đắm trong mùi thơm ngọt dịu xen lẫn vị chua chua của quả cuối vụ. Thỉnh thoảng lượm một quả lên quệt ngang áo rồi đưa lên miệng, dừng lại bởi nhựa chát nhưng cảm nhận thật rõ vị ngọt thấm dần, cứ thế mà ăn và đi.

Cô đang muốn đi đến đâu, trên triền dốc khắc khổ, nhọc nhằn ấy. Con dốc trơn bóng, lấp loáng. Cũng chẳng muốn dừng lại. Cô cứ đi, chân quyện vào đá, mắt chẳng rời gấu váy mang hình những nếp nhà và càng đi càng thăm thẳm.

Cô muốn đặt chân lên những ngôi nhà sàn thấp và bé có một lối nhỏ đi lên phía ngách. Sau mỗi buổi đi nương mẹ cô vẫn ngồi trên bậc thang chải lại mái tóc dài và đen như nhung trước khi tằng cẩu lại, thoáng thấy nét hãnh diện trên khuôn mặt. Ừ thì vui. Vui vì mái tóc dài và xanh đen, đã có biết bao nhiêu người say mê suối tóc ấy, mải miết thổi sáo đến quên cả buổi đi nương, quên cả tuổi lấy vợ. Ừ thì vui. Vui vì giữa lúc những đứa con gái trong bản đang ngày ngày ngồi dệt áo, làm chăn chờ đến một ngày xa xôi nào đó, có người cũng từ một xa xôi nào đó đến đón thì mẹ cô đã nằm bên đứa trẻ xinh xắn là cô mà nụng nịu. Ừ thì vui. Giữa bao nhiêu những chàng trai đen nhẻm thô kệch, mẹ cô được anh chàng nhà buôn cao to sáng láng quyết chí ở luôn mảnh đất này lập nghiệp để lấy được mẹ cô.

Mây vẫn bay, gió thổi dạt về một góc, những đám mây bàng bạc mang cả sắc tím đỏ. Mây mang theo cô bay đi qua cánh đồng, thung lũng duy nhất giữa cái vùng trùng điệp núi non này. Trong lưỡi cô nghe đủ vị ngọt đầy của cốm mới. Bên chiếc cối, bóng mẹ tròn đầy đang ngồi giã, nhịp đều như ru con. Những hạt cốm xanh và tròn mẩy được gói lại trong chiếc lá dong đã qua lửa rồi đi theo bước chân người. Người ta bảo, nếp vùng này, cốm vùng này, xôi vùng này ngon nhất, thơm nhất, đẹp, thơm và mát như người con gái Thái, mang trong nó cả cái tinh túy hòa quyện đất trời. Đến mùa, khi từng hàng dài những chuyến xe chạy qua đây, hay đoàn người đi du lịch, họ dừng lại, cầm lấy một gói cốm như món quà. Thỉnh thoảng, được ngồi bên bếp cùng mẹ làm bánh ngô, chè ngô, bếp đỏ hồng hong khô cả cái cái rét đang đọng lại đâu đó. 

Mắt nhắm hờ nhưng chân cô vẫn đang đi. Không lầm lũi mà tươi vui. Cô vừa bước ra cửa đã gặp Lềnh, hàng ngày nó vẫn đi ngược đường để đón cô cùng đi đến ngôi trường nơi có 5 gian nhà lợp bằng lá cọ. Khi những cơn mưa đầu mùa trút xuống, phân nửa chỗ ngồi trong lớp loang loáng nước nhưng bao giờ nó cũng tìm được một chỗ khô ráo cho cô, đôi lúc nhìn sang thấy nụ cười nó lẫn trong nước mưa lấp lánh. Cô nhớ, bọn thằng Su, thằng Biến… mỗi đứa một góc ngồi bên cạnh gói cơm có vài con chấu chấu bắc qua. Chúng nó vẫn ăn ngon lành ngấu nghiến. Thế nên khi mẹ cô gói cơm bao giờ cũng cố tình cho thêm tí ruốc thịt, ruốc cá bởi biết thể nào cũng có vài ba đứa nhìn sang phần cơm của cô và lẽ dĩ nhiên là cô sẽ cho chúng.

Cô, đứa bé sinh ra từ núi, giữa lối sống nương rừng, nhiều bè bạn đã lớn lên hồn nhiên như cây cỏ. Chỉ khác là mẹ chẳng bao giờ cho cô đi gùi nương, đi đào măng hay kiếm củi như bao đứa trẻ khác. Cô chỉ việc cứ đùa, cứ chơi, cứ ngâm mình trong dòng suối có lẽ vì thế nên làn da đã trắng lại càng nõn nà, mềm mịn.

Năm đó, một năm cách đây chưa quá lâu, bằng một cách nào đó bố cô đã có khá nhiều người quen, bạn làm ăn chung, cả quan chức tận trung ương. Bố bảo, “Mày phải về Hà Nội con ạ, chốn núi rừng này không hợp với con. Về càng sớm càng tốt, ở lâu trên này nó mòn mỏi đi”. Cô chẳng biết gì về nơi mà bố nói. Chỉ biết nơi đó cái gì cũng có, những ngôi nhà chọc trời, những con đường chằng chịt người xe, nơi đó, ban đêm cũng như ban ngày sáng lung linh và đẹp đẽ. Bà mẹ hiền như đất đang ngồi bên bếp lửa cũng hồng hào sáng rực chẳng biết là vì ánh lửa hay là vì niềm vui lan tỏa từ bố nó nữa. Mẹ cô tiếng là lấy người dưới xuôi nhưng đã đi đến đâu mà biết, bà cứ tin người thành phố là sung sướng, thành phố là thiên đường và con gái của bà sẽ mặc những bộ váy áo nhiều tầng có cả khăn voan đội đầu như công chúa trong những bộ phim Ấn Độ bà xem.

Rồi bố mẹ cô bán tất cả những gì có giá trị. Là 2ha hồi và thảo quả, 3 con ngựa tốt nhất và tất cả gỗ lạt quý ở trong nhà để mua nhà chung cư. “Con cứ xuống trước bao giờ em con lớn xuống sau. Bố mẹ còn phải ở trên này kiếm tiền. Về đó có mà ăn bằng không khí à. Ráng mà học cho bằng người thành phố. Mẹ mày thì biết gì thành phố mà khóc với lóc”. Vậy là, bà chỉ dám tiễn đưa đứa con gái bé nhỏ qua ánh mắt nhạt nhòa. Một người bạn bố tiện chuyến công tác, tiện xe cộ đã đến đón cô đi trong vội vã. “Bác đã lo cho con đầy đủ từ trường lớp, chổ ở, nếu thấy buồn bác cho cháu gái bác sang ở cùng một thời gian cho quen”. Xe đi được một quãng đường cô vẫn còn nhìn thấy cái đầu cúi thấp xuống, lời cảm ơn không ngớt của mẹ và bố cô với điệu cười khùng khục mỗi khi có rượu vào.

Năm đó cô vừa qua tuổi 15, đón cô là căn chung cư tiện nghi và riêng biệt. Cái gì cũng sáng, cái gì cũng đẹp. Chiếc lọ đựng đầy hoa quả trên bàn, cô phải dặn lòng lắm mới không nhón một quả để ăn vì nó chỉ là đồ giả chỉ dùng để trang trí. Cô bắt đầu thích ngó qua cửa sổ để nhìn những con đường dài, rộng, thẳng tắp và sáng rực. Không chỉ có cơm, bánh ngô. Bất cứ khi nào chiếc cửa ấy mở ra, tràn vào trong lồng ngực cô là mùi bánh giò, bánh khúc, là xúc xích, bắp rang… hình ảnh những cốc trà sữa và muôn vàn mùi thơm từ những quán đồ nướng ven đường.

Cô có nhớ bản không? Nhớ màu xanh của cây rừng, màu bàng bạc của những triền nương, cả những con suối nhỏ? Có thể là cô chưa quên được nhưng cô cần nhiều thời gian hơn để khám phá, nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, cái gì cũng xa lạ nhưng cái gì cũng cần trong quá trình cô đi học làm người thành phố.

Hoa đến ở chung với cô, không lạnh lùng nhưng cũng chẳng thân thiết. Hoa không phải là Lềnh của cô để cô có thể nói mọi điều và hỏi về những thứ mà mình chưa biết. Nhiều lúc là do cô ngại, đôi khi lại là do cô không tìm được từ thích hợp để gọi tên cho những thứ đang diễn ra trong đầu mình. Còn Hoa, cái gì cũng biết từ bơi, nhảy erobic, đàn hát, tiếng Anh. Những bộ váy áo không hoa văn sặc sỡ như trên bản của cô nhưng bạn nào cũng trầm trồ, ngước nhìn. Hoa có hẳn cả một tủ giày để đi với những bộ quần áo ấy. Lúc đó, cô có nghĩ đến những người trên bản quanh năm một kiểu tóc, một bộ váy, một đôi giày lúc nào cũng rách nát hoặc là đi chân không.

Cô dang rộng hai tay. Trước mắt cô là ngôi trường cô theo học. Người ta xây hẳn cả thư viện ở ngoài trời, đứng cầm cuốn sách thôi cô cũng có thể nhìn ngắm một bầu trời xanh không gì che chắn, nhìn thấy cả chiếc máy bay mới cất cánh ánh lên màu hồng nhạt trong sắc nắng, những chiếc balo nhảy tung tăng sau những cặp kính đáng yêu. Họ đang nhìn cô, chưa bao giờ thân thiết nhưng cũng chẳng miệt thị như cô tưởng. Thậm chí trong lớp, cô được xem là bông hoa của núi với vẻ đẹp thuần phác và hiếm có. Những thanh âm ấy đến với cô ngày càng nhiều. Nó có sức mộng mị, nó có sức ru ngủ đến mức lúc nào cô cũng mơ màng. Cô cảm nhận rõ đến mức thấy được cả vẻ Huy đầy tự hào và thỏa mãn khi song hành cùng cô. Huy thường chở cô đi trên những con phố, mua tặng cô những thứ gì cô cần, Huy nhẹ nhàng và yêu thương. Lúc nào Huy cũng mang theo máy ảnh để lưu lại những khoảnh khắc đẹp nhất về cô, là Huy bảo thế. Huy đến khu chung cư thường xuyên hơn, bên cạnh việc kèm bài vở và tiếng Anh còn là giúp cho cô đỡ sợ. Mẹ thỉnh thoảng có gọi điện, có bảo là bọn con Lềnh, thằng Su vẫn nhớ cô lắm, cứ ao ước đến hè để được xuống chơi. Mẹ còn kể là ngoài thời gian đi lớp thằng Su siêng đi bẫy chim. Nó sát chim, có hôm còn được cả Sáo và Khiếu, nó gom gần đủ tiền để đi xe. Cô thắc mắc sao mẹ ngày nào cũng kể những chuyện đó mà không chán. Những cuộc nói chuyện ngắn dần, chủ yếu là lời mẹ nói và cô thì chỉ chờ mẹ dừng nói để kết thúc. Cô không thể nhớ ra là trong những lúc như thế mắt mẹ có buồn không nữa. Nhưng thường thì những ý nghĩ về Huy sẽ nhanh chóng xâm chiếm, cô còn nghĩ xem đi chơi chỗ nào và ăn những gì. Máy cô đã lưu đầy những kiểu tạo dáng, những quán ăn…

Mười bảy tuổi, cô không chỉ phải lo học hành như bố mẹ cô thường xuyên nhắc nhở mà còn phải ngày ngày chờ đến “đèn đỏ”. Huy bảo không sao cả, Huy đã rất cẩn thận chẳng thể nào sai sót nhưng sao cô vẫn thấy lo. Dạo này, cô cứ thấy trong người mình khang khác. Mặt cô tự nhiên gầy đi, chẳng muốn ăn uống gì chỉ thèm ngủ. Huy bắt đầu phàn nàn việc cô ham ngủ làm người béo lên. Nhưng không, hôm nay là ngày thứ năm cô chờ đợi mà không thấy gì. Huy ném xuống giường một đống que thử dặn sáng mai cô làm theo hướng dẫn. Huy đã không ở lại đêm đó.

Nhìn thấy que xuất hiện 2 vạch hồng hồng, cô sợ biết bao. Đó là khoảnh khắc mọi thứ tối sầm và lạnh lẽo. Phòng vệ sinh bỗng nhiên chẳng có lấy một chỗ vịn. Huy thì đang ở đâu khi điện thoại không liên lạc được. Cô lao ra khỏi nhà tất tưởi đến tất cả những nơi quen, tiếng nhạc trở nên đanh sắc và chát chúa.

Cả một danh bạ dài dằng dặc, cái tên nào cũng quen nhưng giờ này cô biết gọi cho ai, nói chuyện với ai, mở lời như thế nào. Thành phố xa lạ như chưa bao giờ xa lạ đến thế.

Cô nghỉ học liên tục, không lý do. Cô giáo gọi cho bố mẹ và bố mẹ đã phải nhờ bác người quen của bố. Với con mắt từng trải, ông biết ngay chuyện gì đã xảy ra. Ông chở cô đến một cơ sở khám phụ khoa, nó gì đó với họ, và đưa một xấp tiền.

Nghỉ thêm hai hôm thì cô cũng lại đến trường, rồi “Dạo này công an và kiểm lâm làm rát lắm, mà mẹ mày thì biết gì về thành phố chứ. Có gì cứ bảo với bác”. Bố bận kiếm tiền đến mức chẳng nhận ra là cô con gái đã không còn xin tiền để đóng học như trước. Cô cũng chẳng thiếu gì vì ông bạn của bố đã chăm sóc một cách chu toàn.

Thực ra, khi không có một ai bên cạnh, khi chẳng thể biết làm gì ông ấy đã ở bên, mọi việc giải quyết nhanh và gọn, đến bố mẹ cũng chẳng phải bận tâm. Cô cũng đang cần phải cho Huy biết không có anh ta cô vẫn sống tốt và thực lòng cô đã không thể chịu đựng được hằng ngày cứ quanh quẩn với trường lớp, những cuốn sách và căn phòng trong khu chung cư. Cô phải được trên tầng 65 của tòa nhà để check đăng facebook, sẽ khoác lên mình những bộ cánh phong cách và cả đôi giày mà tất cả bọn trong lớp trầm trồ… Ai cho cô cái quyền không được làm thế đâu trong lúc ông ấy thì tha thiết.

Cô chẳng còn quan tâm đến chuyện học, rồi cô sẽ vào một trường đại học nào đó, “xin được việc hay không nhờ vào quan hệ và may mắn chứ có chờ thực lực đâu” những ý nghĩ, toan tính trở nên già dặn trong cái đầu con bé 18 tuổi.

Cô được đi nhiều, thậm chí cả những bãi biển mà đáng lẽ ở tuổi cô chỉ được nhìn thấy trên tivi. Không chỉ là các quán ăn bình thường mà kể cả quán ăn Nhật hay đồ ăn tây cô đều nếm thử, mà đôi lúc cô chỉ gẩy qua.

Ông ta cảm thấy hài lòng khi cô chẳng đeo bám, chẳng mè nheo, cô theo ông với sự căm chịu, nhờ cậy. Đến cả những ngày nào đó nhỡ nhàng buộc phải giải quyết cô cũng có thể đi một mình mà ông chẳng bận tâm. Ông đến với cô như người ta tìm đến với món đồ mà họ yêu thích để tạm quên đi những thường nhật, những toan tính.

Những mùa hè đến, lớp cô lại luôn tổ chức vui dã ngoại, hoạt động hè, hoặc cô lại có việc riêng vào đúng cái lúc mà bọn con Lềnh, thằng Su muốn xuống thăm. Rất nhiều đêm nhớ họ da diết, cô nghe sự quẫy đạp trăn trở trong nỗi nhớ lớn dần ấy. Cũng đã không ít lần cô muốn lên chuyến xe sớm nhất để trở về, hoặc giả theo ông ấy khi ông lên công tác vùng cao. Nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở ý định. Tại bố mẹ cô luôn thúc ép cô học tiếng Anh hay chính vì cô ngại chân mình lại dẫm lên đá núi.

Đã bước vào những ngày cuối của khóa học, cô dự định sẽ đánh dấu ngày mình trở thành một công dân đầy đủ các quyền và trách nhiệm bằng một bộ ảnh, một cuộc vui tung trời và có thể là một chuyến đi, một mình, ngay sau ngày học cuối cùng kết thúc. Không có nhiều bạn, cũng không có bạn thân nhưng sẽ vẫn có đủ người khi cô gọi đến.

Cô vẫn đang bay, có chút lạnh đang thấm vào trong da cô, đã có lúc cô mơ đến một vòng tay ôm, hay cái ánh nhìn chan chứa của mẹ nhưng chẳng có gì quan trọng hơn việc sẽ nhanh đến nơi đó, vào lúc này. Cô nghĩ thế.

Lần sau cùng mà cô nhớ được, trên con đường từ cơ sở y tế quen thuộc, văng vẳng bên tai cô là lời nói của vị bác sĩ già “Cô còn quá trẻ để quyết định mọi việc. Hãy trao đổi với cha đứa bé. Vì đây có thể là lần cuối cùng cô có cơ hội làm mẹ”. Ai có thể giúp cô, trong khi ông ấy đang có chuyến công tác nước ngoài. “Có thể sẽ phải đi một thời gian khá dài và không thể liên lạc”.

Cô sẽ chẳng cần phải làm gì nữa cả. Không có những đau đớn, không phải nghe tiếng xoảng xoảng của những dụng cụ y tế va vào nhau, không phải nhìn thấy những hình thù kỳ quái biến dạng trong những cơn mê ngủ. Không phải đối diện với rất nhiều ánh mắt nghi hoặc trên lớp. Không phải đối diện với Huy, cũng chẳng cần quan tâm bao giờ ông ấy trở về.

Cô bước từng bước lên cầu thang bộ, hơi tối nhưng yên tĩnh. Cô lên tầng thượng của tòa nhà và dang 2 tay. Cô thấy mình trôi đi trong phố, trong những con hẻm thường ngày cô vẫn đi, hương vị những món ăn vặt trứ danh thường ngày vẩn lên trong gió thoảng. Cô nhìn thấy những chiếc xe chở cúc họa mi, chị bán hoa dừng lại bên lề đường lấy chai nước vẫn treo trước xe rây rây tưới tắm lên những bông hoa cố nở nốt trong mùa vụ ngắn ngủi. Dù vậy, nó vẫn tinh khôi thơm dịu và long lanh. Cô còn nhìn thấy cả những bó sen tím hồng. À, đã bắt đầu hè. Cô nhớ những ngày hè yên ả, trời xanh ngắt, nắng trong veo vàng chới trải đều trên những con dốc và loang loáng trên mặt suối. Cô nhìn thấy cả gia đình, bố mẹ, em trai, những đứa bạn lấm lem nhưng tất cả họ đều tươi cười rạng rỡ. Cô cảm thấy thật nhẹ nhõm, bình an.

Cô vừa nghe thấy bên tai mình những âm thanh ồn ã như vừa đi qua một đám đông. Thì ra, cô 18 tuổi, vừa đi qua phiên chợ người. Qua thời gian đầu tư, chăm chút, cô qua tay người này người kia, mỗi một cuộc đổi trao cô mang một giá trị khác. Cô đã trải qua đầy đủ những ngọt ngào, hi vọng, những hoan lạc và đau khổ. Và giờ đây cô sẽ trở về đúng giá trị thật của mình nhưng sẽ là ở một nơi rất xa.

Không, chính xác thứ cô đang nhìn thấy là ánh trăng bàng bạc hiếm hoi và cơn gió cố len lỏi qua những tòa nhà để đến bên cô. Cô nhẹ nhàng hòa mình vào gió.

 

D.T.T.P

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter