Chị tôi

                              Thế Quynh

 

Chiến tranh đi qua lâu rồi

Mẹ già đã mất, chị ngồi trông anh

Tro thời gian trắng tóc xanh

Se từng sợi nhớ vá lành thương đau.

 

Trầu già úa lá gốc cau

Nụ hôn từ buổi trao nhau vẫn còn

Trăng quê khuyết mãi không tròn

Hao gầy bến đợi, mỏi mòn giấc yêu

 

Thư về chữ ít tình nhiều

Tìm hơi ấm để mỗi chiều mở xem

Giấy nhầu khói đạn lấm lem

Trường Sơn nằm lại cỏ mềm ấp iu.

 

Ban thờ ngọn nến liu riu

Đêm ngâu gió thoảng hiu hiu anh về

Khuyết rồi tròn lại trăng quê

Chị ngồi vá những bộn bề thương đau.

 

                                                              T.Q

 

 

 

Văn nghệ Yên Bái

Văn nghệ Yên Bái vùng cao

Thư viện Video

cuộc thi Văn học nghệ thuật

Giá sách văn nghệ

Lượt view

Visitor Counter