• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Chùm thơ về đề tài chiến tranh biên giới của Nhà thơ Nguyễn Trọng Văn
Ngày xuất bản: 05/03/2019 8:17:41 SA

“Mai mốt, rồi ta rời “Điểm tựa”/ Biết còn trở lại với Đồng Văn/ Cao Ba Lanh đó! Hồn ta đó/ Gọi mãi ngày xanh mãi mùa xanh”- Nguyễn Trọng Văn

THƠ NGUYỄN TRỌNG VĂN

ĐÂY CAO BA LANH

Mai mốt, rồi ta rời “Điểm tựa”

Ta về sống tiếp quãng quê hương

Ta gác sang bên ngày cơ cực

Chân dầm bùn máu, tóc dầm sương

 

Ta sẽ quên nhanh người tráo trở

Chấp chi cái chuyện nhỏ nhen, hèn

Dăm chùm pháo địch bên kia bắn

Kể cũng xem như khách qua đường

 

Đây Cao Ba Lanh. Đây đỉnh mây

Đỉnh mù sương trắng. Đỉnh nghẹn cay

Bạn ta mấy đứa nằm lại đó

Mặt chúng cười lên mắt rất hiền

 

Mai mốt, rồi ta rời “Điểm tựa”

Trung đoàn! Nhớ lắm. Nhớ khôn khuây

Những thằng lính trẻ nghêu ngao hát

Báng súng vỗ thay nhịp trống chày

 

Kìa “Mỏn thằng người” đứng trơ trơ

Mặc kệ xung quanh khói khét mù

Này “Đồi cây cụt” xanh lên lá

Tấu ngân khúc hát át đạn thù

 

Đây Cao Ba Lanh. Đây đỉnh mây

Đỉnh mù sương trắng. Đỉnh men say

Tiếng rừng như thể đoàn quân thét

Bãi đá triệu năm rung vạn cây

 

Ta nhớ Phai Làu lúa vừa lên

Sông Moóc, Khe Tiền sáng lửa đèn

Giặc giã tan rồi dân về bản

Má hồng em gái ấm quế thơm

 

Nhớ mùa hoa trẩu nắng đung đưa

Trắng đến lòng ta cũng thẫn thờ

Áo hoa mắt biếc vui đi hội

Sáo khèn réo rắt tới Hoàng Mô

 

Mai mốt, rồi ta rời “Điểm tựa”

Biết còn trở lại với Đồng Văn

Cao Ba Lanh đó! Hồn ta đó

Gọi mãi ngày xanh mãi mùa xanh

                                   Cao Ba Lanh, tháng 2/ 1979                                                      

                                   Hà Nội, tháng 1/2015

*

Cao Ba Lanh, một điểm cao thuộc xã Đồng Văn, huyện Bình Liêu, tỉnh Quảng Ninh. Nơi đây có bãi đá thần nổi tiếng, vỗ vào nghe như tiếng trống trận.Tháng 2 năm 1979 nơi đây là mồ chôn quân bành trướng Trung Quốc khi chúng sang xâm lược nước ta.


NHỚ BÌNH LIÊU

                            - Để tặng những đồng đội tôi ở F395 -

 

Lâu lắm không về Bình Liêu

Ngày chia tay chúng mình nói sẽ về quê cưới vợ

Tao hứa nhặt hòn đá nhỏ

Nếu ở nhà mỗi khi tắm lại nhớ Bình Liêu

 

Sông Tiên Yên đoạn bắt đầu từ cuối phố Hoành Mô

Ghềnh ghềnh đá nhẩy

Chúng mình chạy không kịp thở

Năm ấy lũ đổ về tơi tả bến sang sông

 

Cánh chúng mình trẻ như lũ đầu dòng

Coi cái sợ không bằng nỗi sợ

Chân hấp tấp vượt phăng phăng qua từng chỏm đá

Ngoái mặt sít sòa tiếc chiếc áo lính vừa phơi

 

Hai mươi tám năm

Chẳng biết ngắn hay dài

Mấy thằng con trai xuống suối rình con gái bản Nà Chuông đang tắm

Thề có đá mồ côi làm chứng

Chỉ rình thôi, chẳng có ý nghĩa gì

 

Tao hứa khi ở nhà sẽ đem hòn đá nhẵn lì

Cò cọ vào thân biết,  Bình Liêu còn nhớ

Hai mươi tám năm chắc chỉ dài như hơi thở

Để nhắc cái thời "lính chốt Hoành Mô"

 

Thời ấy cỏ gianh cao đến ngây thơ

Ấy thế mà cỏ chẳng che khuất mặt

Mày nói: Chúng mình dù mải mê đánh giặc

Cứ lấy đá mồ côi đem ra để nhắc bạn bè

 

Đá đập vào nhau va lộc cộc lộc cà

Nhớ hôm trận lũ đổ về

Cánh chúng mình thôi chạy đứng bên bờ mắt nhìn nhoài theo con lũ

Coi cái sợ không bằng nỗi sợ

 

                                                                     

(Bình Liêu là một huyện biên giới thuộc tỉnh Quảng Ninh) 

 

MÀU ĐẤT VỊ XUYÊN

“Nó đánh sang đến hôm nay đã là ngày thứ tư

chúng mày còn đạn không?

nhớ dùng dè sẻn….

 

Tôi ngước nhìn trùng điệp biên cương

núi núi

lô nhô

như những ngón tay vươn cao của ngàn vạn bàn tay gắn trên mình đất nước

 

tôi gọi tên những Vịnh, Thắng, Hùng, Kha…

tôi gọi tên những Hải Phòng, Hải Hưng, Hà Nam Ninh, Hà Bắc…

những cái tên hiền lành chân chất

tụ về đây hợp thành màu đất Vị Xuyên

 

“Chúng nó đánh sang đến hôm nay đã là năm thứ năm

còn thằng nào chưa ăn cơm?

chúng mày dậy cả đi! Bữa nay có canh rau dớn

có cá kho khô, có thịt nhồi mướp đắng

có tí ti rượu thóc thơm lừng…

 

Tôi ngước nhìn

núi núi

lô nhô

trùng trùng

điệp điệp

 

những Bình độ bốn trăm

núi Bạc, đồi Cô Ích, đồi Đài

những điểm cao 1509, 722, 685 …..

gọi những tên 356, 312, 313, 316…những binh đoàn thép

những tên tuổi hợp thành màu đất Vị Xuyên

 

Tất cả giờ hóa đá đứng lặng im

màu của đất ngời lên trong sắc xanh của lá

màu của đất bừng lên muôn sắc đỏ

thành hoa gạo ngát bên trời soi bóng xuống dòng Lô

 

Tôi ngước nhìn điệp điệp biên cương…….

                                                                     28/6/2016

 

NƠI ĐỊA ĐẦU

 

Những người đàn bà đi cào ngao từ lúc nửa đêm

những người đàn bà thức với canh khuya

những mặt người lầm lũi

Những người đàn bà giấu tuổi mình vào đêm tối

nguyện thân với đất với trời

những người đàn bà cặm cụi

cào ngao

dúi chân vào cát

họ bình dị dúi tâm hồn vào đất

bền bỉ

dẻo dai

nhẫn nại như những hàng cây sú vẹt

những hàng cây bám vào chân sóng

vươn lòng ra với khơi xa

Những người đàn bà thôn Sa Vĩ, Tràng Sa

cào ngao ngoài bãi Gót*

những người đàn bà nguyện hằng đêm thao thức

miệt mài canh đất

những người đàn bà

tự thân thành người lính gác

âm thầm canh biển đêm đêm

Những người đàn bà

không viết “hành động” của mình lên “dòng thời gian” (status)

không một ai chia sẻ

những người đàn bà cần cù

lặng lẽ

ở đây không có “câu viu” (view)

không màng nhấn “thích” (like)

những người đàn bà giấu mặt xuống bùn xuống cát

mong manh

thân phận mưu sinh

* Bãi Gót là tên dân dã gọi mũi Sa Vĩ nơi địa đầu Tổ quốc (Trà Cổ, Móng Cái, Quảng Ninh)

 Theo nguồn: Vanvn.net

 

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter