• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Giới thiệu trang thơ xuân Đinh Dậu năm 2017
Ngày xuất bản: 08/03/2017 3:02:21 SA

 HỮU THỈNH

 

GỬI NGƯỜI BỘ HÀNH LẶNG LẼ

 

Kính tặng nhà thơ Chính Hữu

Anh là khách quen của những buổi chiều

Bạn thân cùng im lặng

Anh chỉ mong tạo ra nhiều khoảng trống

Khoảng trống dịu dàng quà tặng của mùa thu

 

Thế kỷ sóng to

Anh lặn qua tận đáy

Lấy khoan dung làm chiếc phao bơi

Khiến cay đắng cũng nhuốm màu tha thứ

 

Bí mật của trời trong

Lánh xa mây đục

Anh mang theo những tiếng chuông xưa

Gõ trai tịnh dưới những vòm lá cổ

 

Người bộ hành

Người bộ hành lặng lẽ

Cây vẫn đây mà năm đã qua

Xuân lại đến giúp Anh làm gậy chống

 

TRẦN ĐĂNG KHOA

ĐẦU XUÂN, UỐNG TRÀ CÙNG BẠN

 

thứ nhất

Da thịt bỗng tỏa hương

Đời thực thành cõi mộng

Trần gian hóa thiên đường

 

Ta nâng chén thứ hai

Cho đất trời tinh khiết

Tâm ta bừng sáng ra

Biết thêm điều chưa biết

 

Mai sau đời dẫu tuyệt

Chắc gì hơn lúc này

Nào nhắp thêm chén nữa

Hai đứa mình cùng… bay…

 

NGÔ THẾ OANH

KHÔNG ĐỀ

 

Bằng cách nào ta đã đi qua những chặng đường

tràn ngập những mộng tưởng những ảo tưởng

ta đã trả giá mọi điều

đã chấp nhận

đã không hối hận

Bằng cách nào em đã đến với anh

khi hầu như chẳng còn gì hy vọng

em biết rõ

giữa chúng ta là vực thẳm

Bằng cách nào

chúng ta có thể quay lại từ đầu

bay tiếp chuyến bay không còn trông chờ vào đôi cánh

sau chừng ấy tháng năm

 Bằng cách nào

những nghịch lý đời em

những nghịch lý đời anh

 

TRẦN NHUẬN MINH

 

NGUYỄN DU

 

Đến đâu con cũng gặp Người

Xin dâng chén rượu giữa trời Trung Hoa

Hạc Vàng một bóng Lầu xa

Hồ Nam úa ráng chiều tà hanh heo

Tiệc to thường ở nơi nghèo

Đồng ngô khô xác, mái lều gió lay

Người xưa đi sứ qua đây

Bùn lưng bụng ngựa, sông đầy thuyền trôi

Cỏ cây, thành lũy khác rồi

Hoàng Hà đã cạn, thơ Người vẫn sâu

Thời nào thì cũng như nhau

Nỗi buồn li biệt, nỗi đau dối lừa

Tiền Đường sầm sập đêm mưa

Nước âm u chảy như chưa vớt Kiều 2

Nghiệp Thành còn tiếng quạ kêu

Lâm Tri bến cũ, cầu treo rực đèn

Sắc tài chi để trời ghen

Người đâu phải nước đánh phèn cho trong

Cõi đời đâu cũng long đong

Văn chương bạc phận, má hồng vô duyên

Bời bời những cuộc đỏ đen

Chính trường sấp mặt, đồng tiền xoay ngang1...

 

Đặt chân lên đỉnh Thiên Đàn

Bốn bề mây trắng thu vàng lá rơi

Bâng khuâng con lại thấy Người

Vái Người, con đứng ngang trời Trung Hoa...

 

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

 

TUYẾT ẤM CHÙA ĐỒNG

 

Tuyết rơi

Trên đỉnh chùa Đồng

Phật Hoàng đội tuyết, người không nói gì

 

Ta lạnh

Đâu bằng người đi

Vào trong tuyết thẳm u mê tuyệt cùng

 

Ta lạnh

Chẳng thấu thông, tùng

Mấy trăm năm lạnh mịt mùng non cao

 

Yên Tử

Tuyết xuống như sao

Người bảo: Tuyết ấm thấm vào hồn ta

 

Tuyết này

Là tuyết Hoàng Sa

Trộn với nắng ấm Trường Sa mà thành

 

Thương bao hòn huyết vô danh

Đọng màu tuyết đỏ trên thành lũy kia

Bao giờ giặc giã tan đi

Tuyết về YênTử lại nghe Chùa Đồng

 

Tiếng chuông vọng giữa ngàn thông

Sóng Đằng Giang vẫn bềnh bồng đâu đây

Phật Hoàng thức giữa ngàn mây

Người đội tuyết ấm, ngắm ngày tuyết tan

                           2016

 

BẰNG VIỆT

 

XIN ẤN ĐỀN TRẦN

 

Chẳng lẽ:  Dân ta rất thích làm quan?

Xe biển đỏ biển xanh về kín đền xin ấn!

Rách áo, tuột giày, hung hăng, bậm trợn,

Không ai nhìn ai kịp rõ mặt người

( Còn may chưa dẫm bẹp đầu nhau

Như các cuộc hành hương Hồi giáo!)

 

Các vua Trần đánh giặc rồi về đi tu,

Thích đọc kinh, ưa thanh cao, tĩnh mịch,

Nào có ai xui: Chỉ xin sớ rồi đóng ấn

Mà đủ lăn lưng ăn bẫm lộc Trời?

 

NGUYỄN QUANG THIỀU

NHÀ THƠ

Không là ma quỉ, không là thánh thần

Cháy một ngọn lửa rực rỡ nhưng không dấu đất đá và củi rác phía dưới

Các ngươi nghi ngờ phần ánh sáng và nguyền rủa phần bóng tối

 

Cõng trên lưng tảng đá khổng lồ của sự đày đoạ để được kêu vang tự do

Đã chết quá nhiều cái chết trong ánh ngày mới chạm tay vào cơn mơ sự sống

Là cái cây trơ trụi, đen đúa, ngôn ngữ trung thực của giá lạnh nghiệt ngã

Là mẩu quặng của thời đại bị những thợ kim hoàn khước từ

 

Sống đôi lúc trong hình thức tuyệt vọng một bộ hài cốt

Sự huyền ảo trong bộ xương lồng ngực, huyền ảo

Luôn tự nhận thấy những khoảng khắc điên rồ và những vùng tăm tối

Bởi thế ngước mắt lên và khóc và hát và đi

 

Đi như gió cát sa mạc, như mây trôi trời xanh, như côn trùng bay đồng cỏ,

như ánh chớp đường gươm trong động quỉ, như người nông dân trên mùa màng,

như đại bàng cuốn lên từ đá sắc và như tuyết Giáng sinh im lặng

Và lướt qua đầu đám người đang chụp hai bông hoa kín hai hốc mắt.

 

NGUYỄN ĐỨC MẬU

 

TRÊN ĐỈNH SA PA

 

Dừng chân trên đỉnh Sa Pa

Thênh thang trời đất giao hòa trong tôi

Mắt nhìn thấu hết xa xôi

Bàn tay với được mây trời nhẹ không

 

Dưới kia vẫn dải sông Hồng

Cánh buồm mở gió thong dong một mình

Dòng sông qua lắm thác ghềnh

Giờ đang lắng lại màu xanh trải bày

 

Mưa như rượu, núi như say

Vàng hoa cúc dại chấm đầy đồi cao

Những nơi gió lạnh thét gào

Hoa đào như giấc chiêm bao lại về

 

Sông Hồng vỗ sóng tôi nghe

Núi cao nên chẳng khuất che tầm nhìn

Màu hoa, sắc cỏ tôi tin

Thiên nhiên năm tháng giữ gìn bền lâu

 

Làm sao gửi được cho nhau

Chút mưa nắng với sắc màu thời gian

Làm sao chất nặng hành trang

Những sông núi với mênh mang đất trời

 

Và Sa Pa mến yêu ơi

Tôi cùng con suối nối lời ngày xuân

Có hoa có lá gieo vần

Trời cao trang giấy trắng ngần mây bay

 

Y PHƯƠNG

 

GẦN HOA

 

Em như cây hoa

Ai gần em cũng đẹp

 

Em như chum rượu

Ai gần em cũng say

 

Em như bếp lửa

Ai gần em cũng ấm

 

Một ngày em đi vắng

Anh như bò nhầm chuồng

 

Một  tuần em đi vắng

Anh như quả chuông điếc

 

Một năm em đi vắng

Anh như gà trụi lông

 

NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG

DẰNG DẶC

 

Một thúng nắng

Một thúng mưa

Một thúng vừa mưa vừa nắng

Ba bà thong dong đội lên chùa

 

Từ rất xa từ rất xưa

Nào ai nghĩ sư ông đi vắng

Chú tiểu ngồi hý hoáy đánh bi

 

Sư ông vào rừng xem chim Từ quy

Nó sắp sửa gọi nhau

Gọi cái người không thương cho trót

Bao nhiêu cây vẫn tự tròn

 

Một thúng nắng

Một thúng mưa

Một thúng vừa mưa vừa nắng

Ba bà lại đi

Lại đi rong ruổi

Hoàng hôn bất tận

Sư ông không về...

 

ANH NGỌC

 

CÚI CHÀO THIÊN KỶ THỨ BA

 

Cúi chào Thiên Kỷ thứ Ba

Ngàn năm nữa lại chờ ta cuối trời

Thời gian mải miết về xuôi

Nhớ nhung chi để mặt người phong sương

Cây còn rợp bóng Hán Dương

Cỏ xưa Anh Vũ bên đường vẫn xanh

Câu thơ như bạn đồng hành

Nỗi niềm một khắc mà thành thiên thu

Ngước nhìn sương khói thâm u

Quay đầu lại cũng mịt mù phía sau

Ta là ai ? Đây là đâu ?

Dưới chân nước chảy trên đầu mây bay

Ta còn mắc nợ hôm nay

Ba trăm sáu chục ngàn ngày phôi pha

Những chàng lữ khách đường xa

Mai đây biết có nhớ nhà nữa chăng

Ta còn mắc nợ thời gian

Nửa câu lục bát cho ngàn năm sau

Hạc vàng ai cưỡi đi đâu

Để ai cát bụi nhuộm màu thịt da

Ta là ai ? Ai là ta ?

Cúi đầu, Thiên Kỷ thứ Ba , xin chào !

 

KHUẤT QUANG THỤY

BÔNG HỒNG TRẮNG

 

 

 

Trước mịn màng thanh tao

Trươc trắng trong e ấp

Trước hương thơm ngào ngạt

Chợt lòng anh rưng rưng

 

Đi cùng em trên đường

Mưa bay mờ trong mắt

Em là điều có thật

Như bông hồng trên tay

 

Nói gì với em đây?

Khi vừa quen vừa lạ?

Qua hồng tươi đôi má

Anh nhận ra thời gian

 

Buổi tiễn anh lên đường

Em vẫn còn nhỏ lắm

Mười năm đi đánh giặc

Nghĩ em còn thơ ngây

 

Giờ em bên anh đây

Vẫn như ngày xưa ấy

Lại như là... Hôm nay

Rối lòng anh đến vậy?

 

NGUYỄN HOA

 

GỬI

 

Gió nhỏ đồi cây cao thấp

Gửi niềm nhớ lửa heo may

Làm cả trời say môi mắt

Tím sim hồng má hây hây

 

Chiều lặn sao ngời, sao ngọc

Thoáng như có tiếng reo cười

Trăng đầy tựa hoa đang mở

Bạn tình dẫu ở xa xôi

 

Ngóng lên là luôn luôn có

Mặt người rạng rỡ tinh khôi!

 

NGUYỄN TRÁC

 

RƯỢU MINH MẠNG

 

       Rượu Minh Mạng mà không Minh Mạng

uống say nghìn nậm chẳng thành vua

uống một chén cũng là bằng hữu

uống đi em ngoài cửa gió lùa

 

Cô gái chạy bàn mới ra thành phố

aó quần gương mặt vẫn chân quê

thấy ghế khách cập kênh không vững

cố đi tìm một thứ để kê...

 

Rượu Minh Mạng mà không Minh Mạng

chỉ mùa đông về đỏ lá bàng

chỉ bông hoa trên quầy cô độc

và chiếc rèm cửa cuốn cao sang

 

Cô gái ơi thôi đừng tìm nữa

làm sao kê bằng được thác ghềnh

là thảo dân uống rượu hoàng đế

riêng chuyện này ta đã cập kênh

 

Rượu Minh Mạng mà không Minh Mạng

đời hư hư thực thực trên bàn

kìa một đám múa lân qua phố

múa từ mùa thu trước chưa tan.

 

NGUYỄN TRỌNG TẠO

LỤC BÁT GA BAY

 

 

 

Áo phông câu lục xanh trời

Quần Jeans câu bát cuộn trôi sông dài

Em về từ chốn mây bay

Ùa vào thành phố cuối ngày ấu thơ

 

Chẳng còn nghe võng ầu ơ

Chẳng căn nhà gỗ xa tơ óng vàng

Lên tầng, thang máy rước nàng

Cây mùa hiện đại xanh sang gối nằm

 

Em cầm câu bát trong chăn

Xe duyên câu lục đính bằng nụ hôn

Mây mưa vần vũ thượng nguồn

Câu thơ nào phải cánh chuồn đậu bay

 

Anh đi mặc nắng cho ngày

Em về cởi lụa trắng đầy vào đêm

Rượu tình lục bát trào men

Nồng nàn da thịt mùa quên lối về

 

Tháng Mười lục bát lên xe

Ga bay nước mắt bốn bề chia li

Em mang câu bát bay đi

Anh cầm câu lục lỡ thì xuân qua…

 

VÕ THANH AN

 

CHỜ TRĂNG

 

Ngả lưng xuống bãi cỏ xanh

Có đàn châu chấu đành hanh đến đòi

 

Ngửa mặt lên ngắm sao trời

Gặp mây lờ lững biết nơi nào dừng

 

Tuần này trời chậm mọc trăng

Đam mê quên cả sương đầm sang canh

 

 

MAI QUỲNH NAM                                      

 

NẮNG Ở NEW YORK

 

Nắng lênh loang bóng nước

Rơi một lát cắt dọc

Ánh sáng chói vàng

Gãy gập trên đường

Mặt trời bị sát thương

Kẹt giữa những bức tường cao ngất    

 

TRẦN QUANG QUÝ

 

HOÀNG LAN

 

Đêm hoàng lan làn hương phiêu xa

nức phố mùa đi

nghẹn gió

nâng những gót khuya chờ em

chờ từ mùa hoàng lan trước, những mùa xa xa trước

 

Tôi thao thức một làn hương tỏa

một mùa hoa ướp hương ký ức

dắt tôi thơm một dải đêm buông

còn thơm mãi ngày sau

để tôi lại đi qua con phố văng vẳng tiếng cười

 

Không phải cái gì mất cũng tìm được

có cái tìm được thì đã mất

chỉ hoàng lan vẫn thơm

không cần biết một tóc dài ngang phố

một mắt buồn khép mở mi đêm

 

    TRẦN CHẤN UY

 

NGƯỜI ẤY KHÔNG VỀ

 

Năm nay rét mướt, đào hoa muộn

Người ấy không về, nhạt sắc xuân.

Bến nước sông quê, đò kịp đón

Tôi cùng ngọn bấc một chuyến sang.

 

Đã nghe sóng vỗ, đôi bờ lạnh

Hoa cỏ dầm mình, đứng gội sương.

Phiên chợ cuối năm người thưa tết

Ngơ ngẩn làng em, nóc giáo đường.

 

Tam Soa bến vắng, ai ngược dốc

Thuyền xuống , mưa về, trắng bãi sông 

Chùa Am vắng bóng người năm trước

Mặt ngước cõi thiền, mắt khói sương .

 

Chiều vương áo gió khăn mưa bụi

Lối sỏi còn nghe nhẹ bước chân

Mai đã chớm hoa, đào đương nụ

Người ấy xa rồi , nhạt sắc xuân !

 

 Theo nguồn vanvn.net

   

 

 

 

 

 

 

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter