• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Một ngày với Doanh nghiệp Tài Đức
Ngày xuất bản: 14/04/2017 8:00:45 SA

Ký của Hoàng Kim Yến

Cuối xuân, mưa tháng 3 phủ lên mọi vật một lớp sương trắng mờ. Qua dốc Bò Đái, theo con đường bê tông bằng phẳng, tôi về Bảo Hưng. Con đường này đã từng in bao dấu chân thơ trẻ của tôi khi tôi cùng mẹ, cùng cô dì chú bác lặn lội bùn lầy để về với ông bà ngoại. Thấm thoắt cũng đã 20 năm. Ngày đó hai bên đường không có nhà xây khang trang, không có những xưởng sản xuất, những công ty lớn ngạo nghễ tựa vào những quả đồi lúp xúp xanh rì của keo của bồ đề mà chỉ là những mảnh ruộng nhỏ xinh, nằm ven đường, đang chắt chiu sức mình cho màu xanh của lúa và phía vệ đồi là lau đan dày, rủ cả xuống mặt người đi. Đám trẻ chúng tôi được bố kiệu trên vai vì đường trơn, lầy và dẻo quánh chỉ được vài bước đứa nào đứa ấy vồ ếch xoành xoạch. Cứ thế kỷ niệm kéo tôi đi, cho đến khi bắt gặp một biển hiệu được gắn trên đỉnh hai khối hình trụ bằng 3 người ôm, cao chừng ngôi nhà 3 tầng, hiên ngang giữa núi đồi xanh mướt mắt: “Công ty Cổ phần sản xuất vật liệu và xây dựng công trình Tài Đức”. Cả một khu đất bằng phẳng rộng chừng 8000m2, tường xây bao quanh. Mai vàng xếp hàng chạy một vòng phía trong, chúng đang lặng lẽ khoe sắc sặc sỡ giữa xanh núi xanh rừng. Trong sân, gạch không nung vuông thành sắc cạnh được xếp từng kiêu như những khối hộp màu xanh xám. Thẳng tắp và bằng chằn chặn. Tiếng máy giập gạch vang vọng phá tan cái tĩnh lặng của vùng quê vốn chỉ loanh quanh với đồng ruộng và đồi chè. Cậu tôi đã từng tự hào kể về nhà máy có quy mô tương đối lớn đang hoạt động tốt trên mảnh đất của quê hương. Gạch không nung Tài Đức sản xuất trên đất Bảo Hưng đang chiếm lĩnh thị trường, đứng đầu trong các loại gạch không nung của Yên Bái. Sao lại không tự hào cơ chứ. Trong những lần dẫn tôi đi thăm lại một vài bà con quanh làng, cậu vẫn thường nhắc về cái lò gạch không nung ấy. Rằng là giờ người ta đã quan tâm đến bảo vệ môi trường. Gạch đỏ đang dần phải thay thế bằng gạch không nung này. Rằng có một làng gì đó dưới xuôi, chuyên sản xuất gạch đỏ mà hầu như cả làng đều bị ung thư, nguy hiểm lắm. Gien đó mà truyền cho đời con, đời cháu hỏng cả giống nòi. Rằng nơi nào có lò gạch nung, nơi ấy chả trồng cấy được gì, đất tốt đều bị khai thác làm gạch hết, ảnh hưởng đến môi trường ghê lắm.

Theo niềm vui của cậu, tôi dừng lại trước cổng Công ty. Khẩu hiệu được kẻ ngay ngắn bên ngoài bức tường ngay sát cổng “Vì một môi trường xanh” khiến tôi tò mò. Ừ thì gạch không nung là một giải pháp hữu hiệu giúp bảo vệ môi trường sống nhưng liệu hướng đi vì môi trường này có khiến cho Công ty đứng vững trong guồng quay của thị trường? Ngồi bên bàn uống nước, trò chuyện với Chủ tịch Hội đồng quản trị Nguyễn Trung Khoản, tôi cảm nhận ở anh một lòng nhiệt huyết, một tinh thần quyết đoán, dám nghĩ dám làm và một cái đầu thông minh sáng tạo. Xuất thân từ Công ty Xây dựng số 2, vốn đã được va đập rất nhiều về vật liệu xây dựng, có lẽ đó cũng là nền tảng để anh tìm đến với gạch không nung. Tháng 4 năm 2016, anh chuyển sang làm Đội trưởng Đội xây dựng Công trình tại Công ty cấp nước Yên Bái. Sau 6 tháng, anh được bổ nhiệm Phó Giám đốc Công ty. Hoàn thành tốt mọi chức trách, nhiệm vụ mà tỉnh phân công anh vẫn thấy thừa thãi thời gian và công xuất của cái đầu hình như là chưa được vận hành cho hết. Không chịu được sự nhàn tản, 1 năm sau anh viết đơn từ chối chức Phó Giám đốc Công ty với mức lương 18 triệu đồng. Lãnh đạo tỉnh và Sở Nội vụ động viên ở lại và điều chuyển anh sang làm Phó giám đốc Công ty TNHH một thành viên Môi trường và Công trình đô thị. Ở cương vị mới, anh phụ trách Đội duy tu, bảo dưỡng, xây dựng cơ bản, lập dự án hoàn thiện bản quyền sử dụng đất cho Công ty. Với cái tâm và lòng nhiệt huyết, anh sẵn sàng bỏ thời gian để lần giở hồ sơ từ quá khứ tìm kiếm một giải pháp hữu hiệu gỡ rối cho công ty. Nhưng có lẽ anh không hợp với một công chức nhà nước nên sau đó 1 năm anh lại làm đơn xin nghỉ hưu trước tuổi theo Nghị định 108. Tỉnh lại điều anh lên Công ty TNHH một thành viên Đại Lợi để tham mưu, giúp việc cho Ban Giám đốc. Những ngày ở Công ty, anh luôn là một thành viên đắc lực tham mưu cho Ban giám đốc nhiều việc quan trọng, nhất là việc quan tâm đến đời sống công nhân của Công ty. Có lẽ vì thế mà anh được anh em công nhân yêu mến. Năm 2014 anh lại xin nghỉ để hoàn thành tâm nguyện là mở một ngành nghề mới vừa bảo vệ môi trường, mở mang nghề nghiệp tạo ra sản phẩm xã hội, tạo việc làm cho lao động ở nông thôn vừa tạo ra thuế cho nhà nước. Công ty Cổ phần sản xuất vật liệu và xây dựng công trình Tài Đức được thành lập từ những suy nghĩ ấy. Năm đầu tiên vừa hoạt động vừa thử nghiệm, Công ty có doanh thu gần 3 tỷ đồng với 15 lao động thường xuyên, mức lương 5 đến 6 triệu đồng 1 tháng và hầu hết công nhân đều được đóng bảo hiểm đúng chế độ nhà nước hiện hành. Đầu xuôi thì đuôi lọt, âu đó cũng là những khởi đầu tốt đẹp cho Chủ tịch Hội đồng quản trị Nguyễn Trung Khoản thêm niềm tin để phấn đấu đến năm 2016 doanh thu của Công ty phải lên đến 10 tỷ.

Cùng anh dạo bước xuống xưởng gạch trong tiếng máy vang rền, anh Khoản chỉ cho tôi những kiêu gạch các loại. Có kiêu là gạch chỉ tiêu chuẩn đặc, có kiêu là gạch chỉ tiêu chuẩn rỗng 2 lỗ, có kiêu là gạch cách âm cách nhiệt. Anh nói gạch cách nhiệt, cách âm là loại mới, Yên Bái mình chưa có nhiều người sử dụng nhưng nó được cấu tạo rỗng ở giữa khi xây lên nó trở thành 2 bức tường, cách âm cách nhiệt rất tốt. Đặc biệt nó có độ phẳng rất cao, không cần xây, không cần chát cũng đủ độ khít, độ phẳng để lăn sơn. Đây là loại gạch Víp mà Công ty đang thí nghiệm để chiếm lĩnh thị trường Yên Bái. Để có được viên gạch mịn và vuông thành sắc cạnh đến tuyệt đối như thế này, anh đã mất bao nhiêu công đi học hỏi những xưởng gạch ở các tỉnh bạn, thậm chí đi máy bay vào tận Sài Gòn tham quan, học hỏi, mang cả gạch của họ để làm mẫu cho mình. Cùng với tự học hỏi ở bạn bè, nghiên cứu qua sách vở, anh quyết định đầu tư hệ thống Si lô- hệ thống mà cả tỉnh Yên Bái chưa có xưởng gạch không nung nào áp dụng. Hệ thống góp phần làm giảm đi 1 nhân công lao động ở khâu nâng xi măng và giảm đi giá thành chi phí do xi măng rời rẻ hơn xi măng đóng bao. Hệ thống Silô có thể chứa 40 tấn xi măng, phụ gia và tro bay. Chỉ cần khởi động, máy sẽ tự động chuyển xi măng theo máng vào máy trộn cùng đá mà làm nên những viên gạch đảm bảo độ chắc trong xây dựng. Cả thành công trong việc sử dụng tro bay pha vào hỗn hợp làm nên gạch không nung cũng khiến cho sản phẩm của anh cứng hơn đến 20%, giảm độ nặng, thời gian đông cứng nhanh, gạch mịn hơn và có tác dụng bôi trơn làm tăng tuổi thọ cho dây chuyền. Tất cả những thành công đó là công lao, là lòng nhiệt huyết của một con người vốn năng động, không chịu ngồi yên và không bao giờ bằng lòng với hiện tại. Không dừng lại ở đó, anh tiếp tục cải tiến hệ thống nâng panel bằng cách bổ xung thêm giá đỡ và tời tự động. Cũng chỉ cần ấn nút, tời sẽ tự động nâng 15 tấm panel lên, tự động đưa vào hệ thống làm gạch. Người công nhân chỉ việc xếp panel vào xe kích tay, chuyển vào hệ thống mới cải tiến. Thế là anh đã tiết kiệm được thêm 1 nhân công lao động nữa. Việc cải tiến hệ thống này đã nâng cao năng xuất đưa panel vào máy lên gấp 15 lần, giải phóng được sức lao động cho công nhân vì trước đây phải cần đến 2 công nhân cùng nhau nâng từng tấm lên hệ thống làm gạch. Mỗi tấm nặng 33 kg và mỗi một mẻ ép hai công nhân đó phải nâng 80 tấm như thế. Cùng với đó, anh tiếp tục cải tiến hệ thống sàng rung phân loại nguyên liệu đầu vào. Cải tiến này anh đã tiết kiệm thêm được 2 công nhân trong dây chuyền. Đặc biệt hạn chế được vật liệu phá răng cánh đảo trong máy trộn và máy nạp nhiên liệu do vật liệu của ta chưa được tiêu chuẩn hóa. Nó lẫn cả những loại đá vượt ra khỏi kích thước cho phép vì thế không ít lần nó phá hỏng bánh răng khiến cả hệ thống phải ngừng để chờ sửa chữa. Hạn chế từ vật liệu khiến công ty vừa mất tiền sửa chữa bánh răng, vừa giảm năng suất của xưởng, thiệt hại trăm bề và đó là cái căn cớ khiến anh phải thức bao đêm trắng nghiên cứu, thử nghiệm, thất bại rồi lại nghiên cứu, thử nghiệm cho bằng thành công. Giờ thì dây chuyền của anh đang hoạt động hiệu quả, xét về mặt kinh tế thì những sáng kiến cải tiến kỹ thuật của anh đã góp phần làm giảm giá thành xuống 30 triệu đồng 1 tháng. Thành công đó đã được Sở khoa học và công nghệ ghi nhận và tặng anh 150 triệu đồng.

Mưa bắt đầu nặng hạt, không gian trắng mờ một màu mưa, chỉ có những khóm hồng nhung bung nở, những bụi sim tím lịm những hoa đang rung rinh đón hàng ngàn giọt mưa xuân mát lành. Không gian thật là thoáng đãng, không một hạt bụi và cây xanh đang góp thêm cái vẻ nên thơ cho một xưởng sản xuất vốn chỉ có sắt thép, xi măng và đá sỏi. Anh Khoản nói, tới đây anh sẽ trồng thêm nhiều cây xanh nữa, cũng là vì một môi trường xanh. Giờ Công ty anh đã được Viện đo lường chất lượng của Bộ xây dựng cấp Chứng chỉ đạt ISO trong 3 năm từ năm 2017- 2019. Để có được Chứng chỉ này không hề đơn giản. Ngay từ khâu đào tạo công nhân cũng đã phải đảm bảo tiêu chuẩn ISO. Họ được những thầy cô giáo có chứng chỉ, nghiệp vụ của các trung tâm đào tạo uy tín về công ty giảng dạy trong thời gian 3 tháng. 3 tháng học nghề họ được công ty hỗ trợ ăn trưa và 100.000 đồng 1 ngày. Rồi đến nhà xưởng cũng phải đảm bảo an toàn cho công nhân, sạch sẽ, thoáng mát, tạo môi trường lành mạnh trong sản xuất. Và cuối cùng là chất lượng sản phẩm phải đảm bảo đủ độ cứng, độ bền để có thể xây dựng nên những ngôi nhà cao tầng vững chãi, chắc chắn theo thời gian. Tất cả là sự cố gắng của anh để xây dựng một thương hiệu cho gạch không nung Tài Đức. Và Chứng chỉ ISO của Viện đo lường chất lượng là lời thuyết phục đắt giá nhất cho mỗi khách hàng muốn tìm đến Tài Đức để mua gạch không nung về xây dựng.

Đến giờ công nhân trong xưởng nghỉ giải lao, tôi lân la đến gần một chị công nhân đang mải mê xếp gạch thành kiêu. Thấy tôi, chị cười thật tươi rồi lại quay vào với công việc của mình. Phía xa xa, một cậu thanh niên đang chăm chú điều khiển chiếc xe nâng một cách chính xác đến từng centimet để luồn bánh răng của sàn nâng vào khe hở của kiêu gạch mà nâng nó lên rồi nhẹ nhàng chuyển chúng ra ngoài sân xếp thành một kiêu mới, giải phóng cho nền nhà xưởng để nhà xưởng lại tiếp tục đón những viên gạch mới tinh từ máy ép ra. Tất cả đều làm việc trong im lặng. Anh Khoản bảo, tới đây, có thể là năm 2017- 2018, anh sẽ đầu tư khoảng trên 3 tỷ nữa để mở mang nhà xưởng. Có thể sẽ đầu tư thêm một dây chuyền để đáp ứng sản phẩm cho xã hội và mở rộng bãi tập kết, đảm bảo có được một lượng gạch lớn cung cấp cho những công trình xây dựng có quy mô hơn. Nếu gạch cách âm, cách nhiệt được thị trường đón nhận, Công ty sẽ đầu tư thêm máy móc phục vụ khách hàng vận chuyển gạch lên cao để xây dựng. Tôi nhẩm tính: Tổng giá trị của nhà xưởng hiện tại là 14 tỷ 460 triệu đồng, thêm 3 tỷ nữa để mở mang diện tích nhà xưởng và hơn 3 tỷ mua thêm một dây truyền trong tương lai, thành hơn 20 tỷ. Một giá trị tài sản lớn. Ấy vậy mà không dừng lại ở đó, trong anh vẫn luôn ấp ủ những ước mơ, hoài bão lớn hơn, cũng là xuất phát từ cái tâm muốn bảo vệ môi trường. Đó là ước mơ muốn mở một nhà máy xử lý rác thải cứng với tổng đầu tư của dự án là 50 tỷ đồng. Tôi hỏi anh lý do, anh tâm sự, quan sát anh thấy rất nhiều công trình xây dựng do lỗi thời, hay do quá cũ không đảm bảo an toàn mà phải phá đi. Những gạch vỡ, những xi măng từ công trình đó cứ vô tư đổ trên các bãi đất trống, ngổn ngang, lổn nhổn. Biết bao giờ chúng mới phân hủy như đất thường cho con cháu chúng ta trồng cấy. Đó là nguyên nhân làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường sống chứ đâu. Cũng thôi thúc anh không kém là ước mơ xây dựng 2 nhà máy nước ở một số vùng chưa có nước máy dùng cho sinh hoạt. Tôi tò mò: “Đó là những nơi nào?”. Anh cười: “Đây mới là dự định, chưa thể nói được. Nhưng ví dụ anh đặt một nhà máy nước 100 tỷ ở Vân Hội. Nhà máy sẽ đẩy nước đi cung cấp cho bệnh viện 500 giường và toàn bộ người dân các xã lân cận. Huyện Trấn Yên hiện tại có một số xã chưa có nước máy để dùng. Cũng có thể có cả nhà máy ngay trong thành phố để cùng đón nước của Nhà máy nước Yên Bái đẩy đi đến những xã xa hơn vì hiện tại áp lực của Nhà máy nước Yên Bái chưa thể đẩy đến những nơi đó được.”. Tôi nhìn anh cười, thán phục tư duy và sự nhanh nhạy của anh. Quả thật anh là một con người táo bạo, không bao giờ bằng lòng với chính mình. Tạm biệt anh, tạm biệt những người công nhân của xưởng, tôi trở về Yên Bái. Mưa xuân vẫn thỏa thê giăng mành, tiếng máy ép gạch vẫn chắc nịch vang lên giữa không gian tĩnh lặng của một vùng quê vốn là máu thịt với tôi. Chợt rưng rưng một niềm vui khó tả, tôi vít ga thả niềm vui đó vào tiếng gió đang cắt vù vù bên tai. Mưa xuân vẫn miệt mài cùng muôn cây nảy lộc…

 

 

H.K.Y

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter