• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Người cầm cờ trên đỉnh núi cao
Ngày xuất bản: 23/11/2018 2:16:54 SA

Bút ký của Bội Đông 

Cầu Trái Hút đưa tôi qua sông sang đất Đông An. Qua Đông An đến Phong Dụ Hạ. Qua Phong Dụ Hạ đến Phong Dụ Thượng. Cứ theo con đường dốc lên cao, lên cao mãi đến những đỉnh núi mù sương. Cũng chưa hẳng đã là xưa cũ, chỉ dăm bảy năm trở lại đây thôi, Phong Dụ còn là vùng núi cao xa ngái, nói đến đi Phong Dụ ai cũng ngần ngại. Một xã có địa bàn núi non mênh mông, trùng điệp có đến 25 thôn bản, mang 25 cái tên nghe đã thấy lạ lẫm, xa lắc, xa lơ, nào Si Pàn, nào Khe Mạ, Khe Mang, Sùng Sâu, Trạng, Dẹt, Tham, Thì… Nơi chung sống của các dân tộc anh em Tày, Dao, Thái… giao thông thì trắc trở, gần như biệt lập với bên ngoài. Nông sản phẩm làm ra không bán được. Nhu yếu phẩm hàng ngày như muối, dầu hỏa, cá biển khô; thuốc men đều thiếu thốn.

Sau ngày mấy cái đồn Pháp ở Đại Bục, Đại Phác, Đồn Dóm, Phố Ràng được bộ đội ta nhổ đi đồng bào được giải phóng, Chính phủ đặc biệt quan tâm, cho máy bay trực thăng lên thu mua, vận chuyển quế cho đồng bào đồng thời chuyên chở nhu yếu phẩm thiết yếu đến cung cấp cho dân.

Địa bàn Phong Dụ quá rộng, thể theo nguyện vọng của dân, Chính phủ đã Quyết định chia tách xã Phong Dụ thành ba xã là: Xuân Tầm, Phong Dụ Hạ và Phong Dụ Thượng. Trong ba xã thì Phong Dụ Thượng là xã xa nhất, cao nhất và khó khăn nhất. Từ năm 1965 chia tách xã cho mãi đến những năm 80, Nhà nước mới có vốn đầu tư mở được đoạn đường ô tô dài chưa đầy 20km. Mặt đường rải đá khai thác từ suối lên, đều là đá mồ côi to như cái mũ, cái cối giã cua lăn lăn trên mặt, xe ô tô đi phải đánh vật gần hai giờ đồng hồ, nhanh hơn người đi bộ một chút. Thế nhưng đường ô tô cũng chỉ đến được hết địa phận của xã Phong Dụ Hạ. Từ Phong Dụ Hạ lên Phong Dụ Thượng phải dựa vào con đường mòn cheo leo, chỉ có ngựa thồ và người đi bộ là đi lại được.

Giờ thì khác lắm rồi. Từ khi Nhà nước đầu tư xây dựng cầu Trái Hút qua sông Hồng đồng thời củng cố, nâng cấp, mở mới con đường từ Đông An qua Phong Dụ Hạ lên Phong Dụ Thượng vượt qua đỉnh núi cao nối vào con đường Gia Hội- Tú Lệ phía Văn Chấn, Nghĩa Lộ. Giao thông phát triển Phong Dụ Hạ đã trở thành trung tâm cụm xã, có phòng khám và điều trị đa khoa, có cửa hàng, cửa hiệu, có khách sạn, nhà nghỉ sầm uất như một thị trấn.

Nếu nhìn tổng thể, Phong Dụ xưa là một vùng núi non, mênh mông, trùng điệp thì Phong Dụ Thượng là đỉnh cao vời vợi, mây trắng và sương mù suốt từ giữa thu đến cuối xuân. Bây giờ vẫn thế, sương trắng và mây mù nhưng làng xã đã đổi khác với một gương mặt mới chẳng thua kém Phong Dụ Hạ là bao. Rừng núi điệp trùng, mênh mông toàn quế. Những con đường mới nối liền xã, liền thôn. Nhà văn hóa, sân bóng chuyền, bóng đá thôn nào cũng có. Nhà dân khang trang, sạch đẹp, sớm chiều khói bếp tỏa mùi cơm thơm.

Anh bạn cùng đi và cũng là người dẫn tôi đến Phong Dụ Thượng lần trước bảo rằng, Phong Dụ Thượng bây giờ khác hẳn so với ngày xưa ta đến. Anh có nhận ra không, vẫn là núi, là rừng nhưng xưa là rừng lau lách, nương bãi nay toàn là quế và quế. Rừng quế nhìn biết ngay, lá xanh sẫm hơn nhiều so với các loại rừng khác. Cái giống quế mới lạ làm sao, một mình một dáng, một vẻ không lẫn vào đâu. Vào rừng quế thấy cây nào, cây nấy cứ song sóng bên nhau thẳng đứng vươn lên cứ như cái giống cây gỗ vàng tâm. Đi hết rừng này đến rừng khác tuyệt nhiên không thấy một cây quế nào có dáng quăng queo, khúc khuỷu. Hình như nó sinh ra mang dáng vẻ như thế để vài chục năm sau người ta dễ bóc vỏ, biến thành một loại dược liệu được xếp vào bốn loại dược liệu quý hiếm là: sâm- nhung- quế- phụ. Những năm trước đây, nói đến quế là người ta nói đến Phong Dụ Hạ. Bây giờ Phong Dụ Hạ vẫn xứng tầm là một trong tám xã trọng điểm quế của huyện Văn Yên nhưng thực ra thì quế của Phong Dụ Thượng đã vượt Phong Dụ Hạ, cả về diện tích lẫn sản phẩm từ quế. Cây quế- cây tiên phong làm nên những đổi thay sâu sắc về đời sống vật chất và tinh thần các dân tộc anh em. Nhưng không còn điều gì phải bàn cãi, không chỉ người dân ở Phong Dụ Thượng mà các Đảng bộ trong huyện, nhân dân trong huyện thừa nhận những đổi thay ấy bắt nguồn từ năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng bộ, của trên 260 đảng viên ở đây. Đó là điều hiển nhiên như một chân lý: Nơi nào Đảng mạnh thì dân giàu.

Tôi đem theo những chính kiến ấy của nhiều người tôi đã gặp ở vùng đất này và cũng là chính kiến của anh bạn cùng đi lên Phong Dụ Thượng. Trước khi đến nhà để gặp mặt và trò chuyện cùng Bí thư Đảng ủy xã Siều Ngọc Tân tôi gặp và chuyện trò với cán bộ Ủy ban nhân dân, Mặt trận Tổ quốc và cả người dân ở làng Tham, làng Dẹt của xã, người thì nói rằng Phong Dụ Thượng mở mày, mở mặt như bây giờ đúng là nhờ Đảng bộ xã trong sạch, vững mạnh. Nhưng Đảng bộ mạnh là do người cầm cờ mạnh, luôn luôn biết nêu gương trước mọi công việc, sống hết lòng vì dân. Ông ấy (Siều Ngọc Tân) đã đề xướng ra việc gì là ông ấy làm trước. Như thế dân chả làm theo, đảng viên chả làm theo thì sao, phong trào này, phong trào kia bắt đầu từ Bí thư Đảng ủy mà ra.

Nhiều đảng viên và người dân trong xã còn nhớ, khi Siều Ngọc Tân từ mặt trận Vị Xuyên- Hà Giang trở về, khi ấy anh đã là đảng viên, tuổi còn rất trẻ. Chiến đấu ở mặt trận khốc liệt trở về, tưởng anh còn nghỉ ngơi một thời gian rồi làm gì hãy làm, ai ngờ anh hăm hở bắt tay ngay vào công việc, dường như đã nung nấu, có dự kiến ngay từ ngày còn trong quân ngũ. Ngày nắng cũng như ngày mưa anh lên đồi phát cây, dọn cỏ đào hố trồng quế. Thấy anh ham quá nhiều người nói đùa, làm hùng hục thế con gái đứa nào nó dám lấy, khéo mà ế vợ. Mấy năm trời cầm súng chiến đấu rồi, bây giờ về phải lao vào làm kinh tế đã, vợ con tính sau, bà con nghe tôi đất đai còn nhiều lắm, lên xã xin đăng ký mà làm, mươi mười năm nữa cứ ngồi đấy mà thu tiền. Có đất, có lao động, có sức lực lại được Đảng định hướng rõ ràng rồi cứ đứng đấy nhìn để chịu đói nghèo mãi sao. Bà con cứ nghe tôi cố mà làm đi.

Đảng viên trẻ Siều Ngọc Tân ngày ngày phát rẫy, dọn mương trồng quế vừa vận động bà con trong xóm, trong thôn làm theo, mà trước hết là anh vận động anh em, họ hàng nhà mình trước. Mấy năm trôi qua, những nương đồi Siều Ngọc Tân trồng quế, cây đã mọc thành rừng, nhất là khi nương quế đầu tiên anh khai thác bán một lúc được gần 130 triệu đồng. Có tiền anh xây luôn ngôi nhà hai tầng theo kiểu nhà sàn khang trang rộng rãi. Tầng trên người ở, tầng dưới để xe và chính là kho để quế. Từ tấm gương của Tân, anh em họ hàng và dân làng nghe anh đổ xô lên chính quyền xin đất để trồng quế. Từ những công việc bình dị hàng ngày anh tự rút ra cho mình một bài học, đối với một xã vùng cao, nhiều dân tộc có lẽ phương pháp lãnh đạo, vận động quần chúng không có gì hiệu quả bằng phong cách nêu gương, tự mình làm trước, lấy việc mình làm để thuyết phục dân và người đảng viên không chỉ biết vun vén cho mình mà còn phải biết lo, biết nghĩ đến anh em họ tộc nhà mình, đến người trong xóm, trong thôn.

Tấm gương đảng viên trẻ Siều Ngọc Tân xuất hiện đúng lúc Đảng bộ xã đang cần tìm người cầm cờ trong kỳ đại hội tới. Thật ra có nhiều cán bộ, đảng viên có khả năng giữ trọng trách người cầm cờ, nhất là những cán bộ có bề dày công tác, có kinh nghiệm, nhưng nguyện vọng của đảng bộ cấp trên, của đa số đảng viên trong xã là muốn tìm một người có sức trẻ, có nhiệt huyết, có kiến thức và phải là người có hoài bão để tạo nên những đột phá, có như thế mới đưa Phong Dụ Thượng vượt qua được cái ranh giới của một xã vùng cao nghèo khó và lạc hậu. Siều Ngọc Tân chính là mẫu cán bộ mà nhiều đảng viên đang cần tìm. Anh trẻ tuổi, được thử thách qua năm tháng trong quân ngũ, một con người có nhiệt huyết, có hoài bão, có hiểu biết, có uy tín, có sức thuyết phục cao thể hiện được phong cách lãnh đạo bằng nêu gương trong vận động nhân dân trồng quế trên qui mô lớn để có hàng hóa cung ứng cho thị trường. Bản thân anh nêu gương, vận động anh em họ hàng mình làm trước để vận động người khác làm theo. Đảng bộ Phong Dụ Thượng nhìn thấy những tố chất của người lãnh đạo ngay từ khi còn là một đảng viên thường, đã quyết định trao cho anh trọng trách người cầm cờ - bí thư Đảng ủy xã.

Công việc đầu tiên của người Bí thư là phải củng cố 15 chi bộ trong xã, trong đó có 11 chi bộ thôn và giao cho mỗi cán bộ đảng viên phải thể hiện vai trò lãnh đạo của mình với phong cách nêu gương trong mọi công việc mà trước hết là phát triển mạnh cây quế, lấy cây quế là mũi nhọn để phát triển kinh tế hàng hóa. Cây quế có trên đất Phong Dụ Thượng từ lâu đời rồi nhưng nằm rải rác trên rừng mà bây giờ đang là nguồn cung cấp hạt giống quí; nhiều gia đình cũng đã biết trồng quế nhưng rất ít chưa trở thành hàng hóa. Bây giờ cán bộ, đảng viên phải nêu gương để vận động nhà nhà trồng quế, làm cho cây quế và các sản phẩm từ quế trở thành hàng hóa. Thế là từ chỗ thua chị, kém em trong vùng, Phong Dụ Thượng đã trở thành vùng quế lớn.

Quế ở Phong Dụ Thượng đã là hàng hóa. Vỏ quế là hàng hóa, gỗ quế, cành quế, lá quế cũng đã là hàng hóa. Ngày ngày xe lớn, xe bé lên đây mua vỏ quế, gỗ quế, lá quế về nơi chế biến. Mỗi khi nói đến vùng quế lớn, nói đến những chiếc xe ô tô nối đuôi nhau chở sản phẩm quế; nói đến các giai thoại về quế người ta lại cứ hay nhắc đến cái tên Siều Ngọc Tân.

Được Đảng bộ trao trọng trách người cầm cờ chưa được bao lâu, anh nghĩ ngay đến việc làm đường. Ngày ấy con đường ô tô từ bến phà Trái Hút vào mới chỉ đến hết địa phận của xã Phong Dụ Hạ. Đường lên Phong Dụ Thượng là con đường mòn cheo leo bên bờ ngòi Hút. Mọi phương tiện giao thông đi lại đều dựa vào con trâu, con ngựa. Người ốm phải khiêng, phải cáng xuống trạm y tế trung tâm Phong Dụ Hạ. Trồng quế qui mô lớn nay mai phải có đường vận chuyển, không thể thồ mãi trên lưng trâu, lưng ngựa. Siều Ngọc Tân bàn với Đảng ủy ra nghị quyết mở bằng được con đường từ trung tâm xã tới đường của Phong Dụ Hạ. Đã được khảo sát, tính toán, chiều dài 12km, chiều rộng 4,5 mét, với lực lượng huy động tại chỗ phải mất 3 tháng mới làm xong. Cũng có người cho rằng chủ trương thì đúng quá rồi, chỉ vì không có đường vận chuyển mà mỗi tấn quế ở Phong Dụ Thượng thiệt tới 40- 50 triệu so với dưới Phong Dụ Hạ, nhưng liệu tự xã có làm nổi không hay phải nhờ vào sự hỗ trợ của Nhà nước. Bí thư Đảng ủy cho rằng chúng ta phải biết biến ý tưởng của Đảng bộ thành ý tưởng của mỗi đảng viên và của người dân, chúng ta làm được nếu biết tin vào dân, biết vận động dân. Trước hết Đảng ủy giao cho mỗi cán bộ, đảng viên phải nêu gương làm trước, vận động người thân họ hàng nhà mình làm trước, từ đó vận động dân cùng làm. Kết quả thật bất ngờ, chưa đầy ba tháng, nói chính xác là mới có 75 ngày con đường dài 12km nối từ Phong Dụ Hạ đến trung tâm xã Phong Dụ Thượng đã làm xong. Ngày khánh thành dân mừng vui như đón chào một sự kiện lớn lao chưa từng có ở địa phương. Từ con đường đến trung tâm xã, chi bộ các thôn tiếp tục có nghị quyết vận động nhân dân mở tiếp đường về thôn, về xóm.

Chủ tịch Ủy ban nhan dân xã cũng giống như Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã cho rằng, những thành quả ấy là quyết tâm của Đảng bộ, sự nỗ lực của nhân dân nhưng trước hết phải nói đến ý tưởng của người đứng đầu Đảng bộ. Đồng chí ấy có ý tưởng lại biết truyền cảm, biến ý tưởng của mình thành ý tưởng của toàn Đảng bộ và biết tổ chức thực hiện ý tưởng ấy. Có lẽ đó là tố chất cần có của người cầm cờ có tầm nhìn, có ý tưởng và quan trọng hơn là biến nó thành ý tưởng và tầm nhìn của toàn Đảng bộ.

Là người đứng đầu Đảng bộ, anh không lý luận dài dòng, nhưng rõ ràng các ý kiến đề xuất, chỉ đạo các chi bộ là những điều anh cảm nhận sâu sắc những tư tưởng, đạo đức, phong cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vâng, phong cách lãnh đạo không gì hay hơn là hãy nói đi và làm đi, hãy nêu gương trước quần chúng. Vâng, nếu anh không nghĩ người cán bộ là suốt đời phục vụ nhân dân thì anh chẳng thể nghĩ ra được những việc làm mới mẻ. Anh bảo, trước đây toàn Đảng bộ tín nhiệm giao cho tôi trọng trách người cầm cờ, nhưng ngày mai, người ta sẽ không còn tin tôi nữa nếu như lòng dạ tôi đã thay đổi, chỉ biết vun vén cá nhân, không biết nghĩ, biết làm những việc có lợi cho Đảng bộ, cho nhân dân xã Phong Dụ Thượng.

Trong những kỳ sinh hoạt của Đảng ủy, của toàn Đảng bộ ai cũng nhận biết được anh đang nung nấu trong lòng một câu hỏi, làm thế nào để nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của tổ chức cơ sở Đảng. Trong những lần trao đổi với nhau anh đưa ra câu hỏi, năng lực lãnh đạo là gì?. Không thể có một thứ năng lực chung chung. Các đồng chí trong Đảng ủy và trong Đảng bộ nhận ra rằng, năng lực lãnh đạo trước hết là năng lực nắm bắt, nhạy bén với chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, là năng lực nắm bắt thực tiễn ở địa phương mình, ở từng thôn, từng xóm; và năng lực quan trọng thứ ba là biết vận dụng, tổ chức thực hiện, biến chủ trương, đường lối của Đảng thành hiện thực trong đời sống, đồng thời phải biết tổng kết thực tiễn, rút ra những điều hay, điều tốt và những hạn chế cần khắc phục.

Từ những quan điểm rõ ràng và cụ thể ấy, những chỉ thị, nghị quyết, kết luận của Trung ương, của tỉnh, của huyện được Đảng bộ tổ chức học tập, quán triệt đến từng đảng viên, từng thành viên trong hệ thống chính trị và trong nhân dân. Quán triệt rồi Đảng ủy chọn ra những việc cần làm, lên kế hoạch chỉ đạo thực hiện. Chẳng hạn Huyện ủy Văn Yên xác định cây quế là cây kinh tế mũi nhọn, cây hàng hóa chủ lực, nguồn làm giầu cho địa phương. Các đồng chí trong Đảng ủy, đảng viên làm trước rồi vận động bà con trong thôn, trong xóm làm theo. Khi việc trồng quế đã được đông đảo nhân dân hưởng ứng, thấy lợi ích thiết thực, xã chia đất giao cho dân, không để người dân nào không có đất để trồng quế. Chính từ năng lực và phong cách lãnh đạo ấy mà Phong Dụ Thượng tuy không được xếp vào một trong tám xã trọng điểm quế nhưng đã trở thành xã có tới gần 2.000 héc-ta quế, vượt xa cả diện tích quế của những xã trọng điểm; không gia đình nông dân nào trong xã không có quế, gia đình ít nhất cũng có tới ba, bốn héc-ta. Nhiều người có hàng chục héc-ta quế. Bí thư Đảng ủy Siều Ngọc Tân- người đi tiên phong trong trồng quế hàng hóa có gần 20 héc-ta, mỗi vụ quế thu vài ba trăm triệu đồng. Nhiều gia đình khác có 5, 7 héc-ta mỗi vụ cũng thu được hai ba trăm triệu. Cây quế khi trở thành cây hàng hóa thì sản phẩm không còn chỉ là vỏ quế, mà gỗ quế, cành quế, lá quế cũng trở thành sản phẩm, có thị phần lớn ở trong nước và xuất khẩu.

Đảng ủy Phong Dụ Thượng, khi quán triệt chỉ thị của Bộ Chính trị về học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, từ Bí thư Đảng ủy Siều Ngọc Tân, đến mỗi cán bộ đảng viên nhận thức và xác định học tập tư tưởng, đạo đức và phong cách của Bác là công việc hàng ngày ở xã, ở thôn. Tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác không phải là cái gì cao siêu, đó là những việc bình dị hàng ngày ai cũng có thể làm theo được nếu như mỗi người toàn tâm, toàn ý vì lợi ích chung vì sự phát triển không ngừng của đất nước, địa phương và gia đình mình. Đó là từ Đảng ủy đến Ủy ban nhan dân, Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể chính trị, xã hội, nêu cao tinh thần tận tụy phục vụ nhân dân, coi trọng nhân dân, biết lắng nghe ý kiến của dân, không được để một ai trong xã bị lãng quên, không được để những ai yếu thế chịu thiệt thòi và nghèo đói, không được để bếp nhà mình mỗi ngày hai lần đỏ lửa cơm thơm mà bếp nhà hàng xóm lạnh tanh, lạnh ngắt. Học tập đạo đức, phong cách của Bác là biết nêu gương trước dân, nói đi đôi với làm, phải biết tin vào sức của dân, vận động dân vượt qua thử thách để ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành.

Học tập và làm theo tấm gương tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác gắn liền với việc thực hiện các Nghị quyết của Trung ương về những vấn đề cấp bách trong công tác xây dựng Đảng của cán bộ, đảng viên và nhân dân Phong Dụ Thượng chính là những công việc cụ thể hàng ngày. Từ Bí thư Đảng ủy Siều Ngọc Tân đến Phó Bí thư, Chủ tịch xã, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Ngô Quốc Đạt đến mỗi đảng viên đều cho rằng học tập theo tấm gương của Bác trước hết là tận tụy vì Đảng, vì dân, thể hiện vai trò gương mẫu của mình không phải chỉ bằng lời nói mà là bằng những việc làm hàng ngày ai ai cũng biết. Khi Đảng bộ có chủ trương phát triển bền vững, xây dựng các mô hình kinh tế theo hướng đa dạng hóa, khuyến khích các ý tưởng sáng tạo trên cơ sở tiềm năng, lợi thế của địa phương. Trong phong trào ấy không phải ai khác mà chính Bí thư Đảng ủy và nhiều cán bộ, đảng viên đã nêu gương xây dựng mô hình kinh tế đa dạng của gia đình mình trước. Bí thư Siều Ngọc Tân vẫn lấy cây quế là cây chủ lực đồng thời mở dịch vụ kinh doanh thức ăn chăn nuôi đón đầu và tạo cơ hội cho nhiều gia đình phát triển chăn nuôi qui mô lớn. Từ phong trào xây dựng mô hình kinh tế đa dạng, mỗi thôn một sản phẩm, mỗi xóm một sản phẩm, Bí thư Siều Ngọc Tân lại nẩy ra một ý tưởng mới rất độc đáo là phát triển nghề nuôi thủy sản. Có không ít người còn nghi ngại cho rằng vùng cao mà đề ra nuôi thủy sản là chuyện có vẻ ngược đời. Bí thư giải thích rằng ý tưởng ấy đúng là độc đáo, chưa ai nghĩ đến. Nhưng ta có nguồn nước mát từ rừng sâu chảy ra, có đất để làm ao, làm hồ. Nguồn nước quanh năm mát mẻ có thể nuôi được các loại cá có giá trị cao như cá lăng, cá chiên, cá trắm đen. Trước thách thức ấy anh quyết định mình làm trước, anh em mình làm trước. Nuôi cá sớm cho kết quả. Mỗi năm, những ao cá lăng, cá chiên, cá trắm của anh thu về vài ba trăm triệu. Thế là những người vốn do dự trước đây đã đầu tư vào xây dựng ao cá và có thu nhập từ vài chục đến vài trăm triệu đồng.

Từ kết quả của phong trào nuôi cá đặc sản, giá trị cao, Bí thư Siều Ngọc Tân một lần nữa rút ra kết luận: Việc gì khó đảng viên phải đi trước, việc càng khó đảng viên càng phải đi trước. Một mình mình chưa đủ sức thuyết phục thì vận động anh em, họ hàng mình làm trước để lôi cuốn người khác cùng làm. Có ý tưởng, có quyết tâm, có phương pháp đúng thì việc khó mấy cũng làm được. Ý tưởng mới đầy sáng tạo của Bí thư Đảng ủy đã đem lại nguồn thu nhập khá cao cho gia đình và cũng chính là hình mẫu để nhiều người làm theo. Chẳng bao lâu việc xây dựng các mô hình kinh tế đa dạng theo hướng bền vững, phát triển trong toàn xã. 11 thôn, nơi nào cũng có các mô hình mới như: làm rừng, làm nông nghiệp gắn với kinh doanh dịch vụ vật liệu xây dựng; mô hình chăn nuôi qui mô lớn, mô hình nuôi cá đặc sản có giá trị cao, mô hình dịch vụ vận tải… Từ một xã khó khăn vào bậc nhất của huyện, nay có trên 400 gia đình trong tổng số 1.130 gia đình toàn xã có đời sống kinh tế vào loại giàu và khá - một con số thật ấn tượng ở Phong Dụ Thượng.

Ngày mà Siều Ngọc Tân được Đảng bộ trao trọng trách người cầm cờ còn rất trẻ. Nay anh cũng như một số đồng chí trong cấp ủy không còn trẻ nữa. Bí thư Đảng ủy và các đồng chí khác đã phải nghĩ đến nhiệm vụ xây dựng một đội ngũ đảng viên trẻ giàu nhiệt huyết, có hoài bão, có hiểu biết và uy tín trước nhân dân. Công tác phát triển đảng đối với các xã vùng cao, vùng xa từ lâu thật sự là vấn đề khó khăn cho nên tồn tại khá lâu tình trạng các thôn bản “trắng” đảng viên. Một Đảng bộ mạnh không thể chỉ là mạnh về tư tưởng và tổ chức mà còn phải mạnh ở số lượng đảng viên. Bí thư Đảng ủy cùng các đồng chí trong cấp ủy đặt ra vấn đề là làm sao để khơi dậy được khát vọng trở thành đảng viên trong lớp người trẻ tuổi. Đảng ủy giao cho các chi bộ dựa vào các phong trào như trồng quế, làm đường giao thông, xây dựng mô hình kinh tế đa dạng đến phong trào mỗi thôn có một nhà văn hóa, có một đội bóng chuyền, bóng đá, có một đội văn nghệ… phát hiện các nhân tố tích cực để bồi dưỡng phát triển đảng. Và từ đó tác động trở lại lôi cuốn thanh niên tham gia các phong trào nhiều hơn, nhiệt huyết hơn. Được trở thành đảng viên đã trở thành khát vọng của đông đảo thanh niên vùng cao. Từ cách suy nghĩ và cách làm ấy trong vòng ba, bốn năm trở lại đây, Đảng bộ Phong Dụ Thượng đã phát triển được gần 50 đảng viên mới. Từ chỗ có thôn, có xóm còn “trắng” đảng viên đến nay Đảng bộ đã có tới 260 đảng viên, cả 11 thôn trong xã đều thành lập được chi bộ đảng, đưa số chi bộ trực thuộc Đảng bộ lên 15 chi bộ. Trong nhiều năm liên tục Đảng bộ xã Phong Dụ Thượng được công nhận là Đảng bộ trong sạch vững mạnh và là một trong số những đảng bộ tiêu biểu của huyện Văn Yên. Các đồng chí trong cấp ủy Phong Dụ Thượng cho rằng có được những kết quả đáng mừng ấy là do sự đoàn kết, sáng tạo của toàn Đảng bộ, của từng đảng viên và đặc biệt phải kể đến vai trò của người cầm cờ. Một con người giàu nhiệt huyết, có tầm nhìn xa, có nhiều ý tưởng mới, biết chuyển hóa những ý tưởng sáng tạo của mình thành ý tưởng của đảng viên và nhân dân, một con người biết thuyết phục người khác bằng chính tấm gương của mình.

Sau những ngày ở Phong Dụ Thượng- một xã vùng cao có nhiều khó khăn, khi trở về tôi vẫn còn nhớ bóng dáng của Bí thư Đảng ủy đứng trước ngôi nhà xây theo kiểu nhà sàn, phía trên người ở, phía dưới là kho chứa quế đầy ăm ắp với gương mặt đầy tự tin, giàu cảm xúc. Tôi trở về cũng đem theo hình ảnh của những rừng quế bạt ngàn, những nương bãi bên bờ ngòi Hút đang ngày mùa bời bời hứa hẹn. Và cũng chẳng thể nào quên bữa cơm xôi ăn cùng cá tươi nướng trên bếp than hồng trong ngôi nhà thưng ván của người Dao, đưa miếng cơm xôi lên miệng mà lòng nghe như mùa gặt đang thơm nức lưng nương. Nhớ cái đêm ngồi cùng người Dao hát xướng, chưa thấu được lời ca, chỉ nghe âm hưởng và giai điệu mà lòng rưng rưng như chạm vào cổ tích của vùng núi cao mây trắng.

 

                                                                                                     B.Đ

 

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter