• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Người đánh cờ cùng tướng phỉ Vàng Pao
Ngày xuất bản: 06/01/2020 7:20:23 SA

Truyện ký của Hoàng Tương Lai

Hồi còn chiến đấu ở Cánh Đồng Chum giúp nước bạn Lào đánh giặc gần năm mươi năm về trước.

Nghe đồng đội truyền tai nhau: Đơn vị đặc công có ông Mực từng ăn ở rồi đánh cờ tướng cùng tướng phỉ Vàng Pao. Tôi nửa tin nửa ngờ. Mãi đến khi tôi được điều lên tiểu đoàn làm văn thư, được gần tiểu đoàn trưởng anh hùng Đèo Văn Khổ. Tôi mạnh dạn hỏi thủ trưởng Khổ. Anh Khổ tâm sự: Có đấy! Hôm nào rỗi có điều kiện gặp nhau cậu phải hỏi cụ thể xem nào.

Duyên cớ đã đến, một lần thảo luận phương án chiến đấu vượt Phu Mộc đánh vào Xạm Thông- Long Chẹng, tôi mới được chuyện thoải mái với thủ trưởng Mực. Ông là Tiểu đoàn trưởng đơn vị đặc công, người chuyên tổ chức những trận đánh táo bạo bất ngờ vào sào huyệt của địch như Xạm Thông- Long Chẹng, Pom Lọng...

Là đồng hương nên ông bộc bạch thoải mái. Ông được biên chế vào đơn vị quân báo chiến trường rồi được phân công luồn sâu cài cắm vào hàng ngũ địch. Ông là người Nùng nên học tiếng Lào thì dễ rồi nhưng học được tiếng Lào Xủng (Mèo) và biến thành người Lào Xủng thì là một quá trình khổ luyện. Sau một trận bị đơn vị tình nguyện Việt phối hợp với Pa Thét Lào đánh cho địch tan tác trên một cao điểm ở Tây Cánh Đồng Chum, ông cầm đầu một đám tàn quân chạy theo tướng phỉ Vàng Pao với cái tên Vàng Sử là người Lào Xủng khét tiếng tàn bạo mà đơn vị ông bắt được. Tên này bộ dạng rất giống ông nên ông đã khai thác triệt để những tin tức, lối sống của Vàng Pao, đơn vị đã thủ tiêu tên này rồi cho ông Mực đóng thế chạy theo tàn quân.

Căn cứ Pom Lọng nằm giữa vùng giải phóng mà rất khó nhổ. Nghe đâu từ thời Coong Le, được người Tàu xây cho cứ điểm những căn hầm kiên cố nằm sâu dưới lòng đất. Địa hình ở đây toàn đất đầy sỏi đá. Đỉnh Cột Cờ rồi Pu Tông Sao ta chiếm được nhưng không giữ được. Bộ binh lên đang đào hố cá nhân trên đất sỏi đá thì trong hầm kẻ địch đánh lên, máy bay chúng ào đến ném bom, gây thương vong lớn cho quân ta. Sơ đồ hầm ngầm ta không có được nên đành chịu tổn thất cứ mỗi lần đánh lên.

Vàng Pao là chỉ huy cao nhất tại Long Chẹng. Long Chẹng là thủ đô của hắn. Hắn được Mỹ huấn luyện bài bản cộng với bản chất của một tên phỉ khét tiếng nên hắn có rất nhiều thủ đoạn tàn bạo và xảo quyệt. Vàng Sử (Ông Mực) dẫn đám tàn quân thất trận chạy lên Pom Lọng được Vàng Pao trọng dụng ngay. Hắn cho Vàng Sử thêm một cấp nữa rồi luôn được theo hắn đi kiểm tra các trận địa. Giết hắn thì dễ, nhưng cấp trên chỉ thị: phải bắt sống hắn. Vàng Sử đành phải nằm im trong lòng địch hoạt động chờ thời. Không lấy được bản đồ hầm ngầm Pom Lọng nhưng Vàng Sử đã cung cấp cho đơn vị những sơ đồ bố phòng của chúng tạo điều kiện cho đơn vị đặc công đánh lên dễ dàng. Tôi hỏi: thấy bảo Vàng Pao chọn được mấy tên giống hệt hắn rồi hắn giao cho đi xuống các cao điểm hòng đánh lừa quân ta có phải không. Có đến bảy thằng Vàng Pao giả cơ mà. Đấy là CIA Mỹ tuyển cho. Bố vợ của hắn còn được phong trung tá. Một lần Vàng Pao đi vắng dài ngày, hắn còn giao cứ điểm Pom Lọng cho bố vợ và mặc cả: bố không giữ nổi Pom Lọng, con sẽ lấy đầu bố đấy.

Vàng Pao rất mê đánh cờ tướng, nhưng xem ra không có đối thủ. Vàng Sử cúi đầu xin được hầu cờ Vàng Pao. Hắn gật đầu đồng ý ngay. Vàng Sử như mở cờ trong bụng. Ván cờ đầu tiên kéo dài nửa tiếng rồi Vàng Sử thua một cách bất ngờ khi Vàng Pao dồn cả xe và pháo xuống tập hậu. Vàng Sử đành bứt tai vò đầu lấy làm tiếc. Anh xem cách chơi cờ của Vàng Pao cũng khá, nhưng so với mình thả ván nào được ván đấy. Bị thua anh làm vẻ tiếc nuối. Vàng Pao chơi cùng anh ba ván nữa. Ván cuối suýt nữa anh thắng, nhưng anh vẫn để thua. Từ đấy cứ ngày nào rỗi là hắn lại gọi Vàng Sử lên cùng hắn chơi cờ, cứ bốn ván, anh thắng lấy một ván, Vàng Pao sướng rơn. Hắn còn cho phép Vàng Sử đeo súng ngắn cùng chơi cờ. Ngay cạnh năm thằng tay lăm lăm khẩu súng cực nhanh AR15 đứng đấy không xa để canh gác cho hắn cùng anh chơi cờ. Anh nghĩ nếu được phép nổ súng giết hắn thì quá dễ, dù biết mình sẽ hy sinh tính mạng, khó thoát khỏi đây. Nhưng bắt hắn thì quả là khó. Hắn thường đi chỉ huy chiến trường hoặc khảo sát trận địa bằng chiếc trực thăng mini chỉ có hai chỗ ngồi. Những thằng bên cạnh hắn là lính được tuyển chọn kỹ càng. Vàng Pao có cách tuyển lính rất độc đáo. Ngoài sự trung thành tuyệt đối còn một tiêu chuẩn nữa là bắn trúng từng phát một, thằng nào bắn đứt bàn chân con lợn rừng hay bàn chân con sơn dương đang chạy cách một trăm mét thì được xếp vào lính tinh chọn. Những ngày ở bên tướng phỉ Vàng Pao, Vàng Sử mới được biết công trình lớn nhất ở căn cứ Long Chẹng là sân bay chiến đấu của hắn luôn có 15 máy bay gồm C130 và T28 và hơn 100 trực thăng đủ loại, tất cả máy bay đều do người Lào lái. Hắn thường sử dụng năm xe con khác loại để nghi binh mỗi lần ra khỏi Long Chẹng. Lái xe cho Vàng Pao là Dua Xông Vàng, em vợ thứ tư của hắn. Tên này thường chở hắn tới trận địa sau mỗi trận đánh để hắn đếm xác chết của cả hai bên. Vàng Pao có biệt danh là Chầu Sa Vít (Vua Mẹo) và Pha Nha Ra Tả Mo (người giàu sụ). Hắn có các căn cứ lớn đó là Noọng Hét, Pom Lọng, sau khi quân tình nguyện cùng Pa Thét Lao đánh đuổi chúng ra khỏi Cánh Đồng Chum. Long Chẹng được ví như như một Điện Biên Phủ thu nhỏ

Ở Long Chẹng, Vàng Sử được cùng Vàng Pao đánh cờ tại căn nhà hai lầu hình chữ L. Biệt thự của Vàng Pao được xây kiên cố, trên mái bằng có trực thăng mini và máy bay của vợ cả hắn, phía cuối mái bằng là ụ súng cối 82 trực chiến cả ngày lẫn đêm. Dưới nền biệt thự là hầm ngầm chứa súng đạn xuyên vào lòng núi. Tường bao quanh biệt thự và hầm ngầm được xây dày một mét để chống đạn B40- B41 của ta. Từ biệt thự của hắn nhìn thấy đỉnh Phu Leo. Thung lũng Pom Lọng có một sân bay, ba trường huấn luyện sĩ quan và những dãy nhà lợp mái tôn của lính. Để bảo vệ Vàng Pao có mười lăm tiểu đoàn quân được bố trí từ chân rừng tới các đỉnh núi bao quanh. Vàng Pao có bảy vợ và trên hai chục người con. Cách lấy vợ của hắn cũng thật độc đáo, Vàng Pao chọn các gái đẹp ở bản, chọn xong, hắn đưa máy bay đến đón rồi tặng rất nhiều tiền cho bố mẹ sinh sống, nếu thích hắn cho đón bố mẹ vào Long Chẹng cùng sinh sống. Vàng Sử còn được biết Vàng Pao sinh năm 1929 ở Noọng Hét, Xiêng Khoảng. Từ 1959, Vàng Pao được CIA chọn để thay thế vua mèo. Đến 1964 Vàng Pao được Mỹ phong Thiếu tướng đóng ở Long Chẹng, hắn ăn hai mang vừa là tư lệnh quân khu II trực thuộc quân đội Hoàng gia Viên Chăn vừa là chỉ huy trưởng lực lượng đặc biệt mang mật danh HQ 333 dưới sự chỉ huy của CIA ở tỉnh U Đon, Thái Lan. Long Chẹng rộng khoảng bốn cây số vuông, bao quanh là rừng Phu Mộc trập trùng núi đá, có ngọn cao hai ngàn một trăm mét so với mặt biển. Quân của Vàng Pao quản lý có lúc lên đến ba mươi ngàn tên. Hắn đã gây nên bao tội ác với người dân Lào và gây cho quân tình nguyện Việt Nam những tổn thất không nhỏ. Vàng Sử nung nấu: phải giết hắn để trả thù cho đồng đội và nhân dân các dân tộc của đất nước Triệu Voi này.

Những ngày cùng hắn ở căn cứ Pom Lọng, ngoài việc xua quân đi càn quét, đánh lấn ra vùng giải phóng, hắn còn cho quân trồng rau để thêm cho bữa ăn hàng ngày. Do lười nhác và nỗi sợ quân ta đánh úp bất cứ lúc nào, nên những đám rau của bọn lính trồng vàng vọt chẳng ra rau. Ở căn cứ bữa chỉ ăn toàn thịt hộp của Mỹ cung cấp nên ai cũng háo rau xanh. Vàng Sử cũng được giao cùng đám lính trồng mấy luống rau cải. Trồng xuống đất toàn sỏi đá nên rau khó mọc, Vàng Sử cho lính khui phá mấy cái hố tiêu “dã chiến” để bón rau. Quả thật, rau cải được bón phân bắc lên tốt ùn ùn. Một lần tên cố vấn Mỹ được dùng bữa cùng Vàng Pao, hắn tấm tắc khen rau ngon. Hắn thừa biết tại trận địa toàn sỏi đá này không thể có rau tốt và ngon được, hắn bắt đầu lần ra xem ai đã mò xuống bản mua rau. Và hắn đã biết luống rau xanh tốt kia là do Vàng Sử bón bằng phân bắc. Mà phân bắc chỉ có người Việt mới biết dùng. Vàng Sử (Ông Mực) được nội tình báo cho phải bằng mọi cách trốn ra vùng giải phóng. Ông không để bọn địch kịp hành động, bằng con đường riêng được đồng đội đón về căn cứ của ta an toàn. Ông tiếc vẫn chưa trừ khử được tên Vua Mẹo Vàng Pao gian ác, xảo quyệt. Ông được cấp trên điều về làm tiểu đoàn trưởng đơn vị đặc công của quân khu. Những trận đánh của đặc công vào Xạm Thông- Long Chẹng rồi Pom Lọng đều có công sức của anh. Bị lộ, Vàng Pao treo đầu ông bằng hai mươi cân muối nếu ai bắt được ông. Trước đó, riêng trận đánh ngày 11 tháng 3 năm 1968 Trung úy đặc công Trương Mực cùng ba mươi ba chiến sĩ tập kích lên Pa Thí diệt 42 tên lính Thái cùng nhiều lính Mỹ, ta hy sinh một, phía địch chỉ có 5 nhân viên không lực cùng hai nhân viên CIA chạy thoát. Căn cứ Pa Thí được Mỹ xây dựng để chỉ dẫn cho không quân địch đánh phá miền Bắc nước ta bị phá sập hoàn toàn, ta đã chọc mù mắt thần ra đa của giặc Mỹ. Ông Trương Mực sau này là Trung đoàn trưởng đơn vị đặc công 821, ông về nghỉ tại quê xã An Lạc, Lục Yên rồi mà còn được đoàn tìm hài cốt người Mỹ do một đại tá cựu chiến binh Mỹ làm trưởng đoàn đến tận nhà hỏi ông về trận đánh của ông vào cứ điểm Pa Thí. Viên đại tá Mỹ hỏi ông: làm thế nào mà các ông leo lên được cứ điểm mà bốn bề là dốc dá dựng đứng. Ông cười: Các ông lại hỏi khó chúng tôi rồi, đó là cách đánh riêng có của những người lính đặc công Việt Nam. Ông còn hai lần được mời sang nước bạn Lào để giúp tìm nhiều hài cốt lính Mỹ tại cứ điểm Pa Thí.

Ông Trương Mực sinh năm 1931 tại xã Phan Thanh sau chuyển dân lên xã An Lạc, Lục Yên. Ông nhập ngũ năm 1950 ở Sư đoàn 312 tham gia nhiều trận đánh ở Điện Biên Phủ, tham gia tiễu phỉ ở các tỉnh Lào Cai, Hà Giang. Ông cùng đơn vị sang giúp nước bạn Lào làm nhiệm vụ quốc tế tham gia nhiều chiến dịch ở Cánh Đồng Chum, Xiêng Khoảng, các chiến trường và những trận đánh ở Mường Sủi, Nậm Bạc... Nhiều chiến sĩ trong đơn vị của ông đã được phong anh hùng. Chức vụ cuối cùng trước khi về nghỉ hưu là trung tá, Trung đoàn trưởng Trung đoàn 821 trung đoàn đặc công quân khu 2. Cuối năm 1983 ông về nghỉ hưu tại xã  và tham gia Ban chấp hành Hội Cựu chiến binh huyện Lục Yên trực tiếp làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã An Lạc. Ông mất năm 2008 tại quê nhà. Trong cuộc đời binh nghiệp của mình ông được nhà nước và quân đội tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công hạng Nhất, 2 Huân chương Chiến công hạng Ba.Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huân chương Giải phóng hạng Nhất, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Một, Hai, Ba. 4 bằng khen cùng nhiều giấy khen;. Huy hiệu Chiến sĩ thi đua 5 năm liền, Huy hiệu Quyết thắng, Huy hiệu Binh chủng đặc công, Huy chương Cựu chiến binh Việt Nam.

Tôi đến nhà của con trai ông là Trương Hồng Sơn ở thôn 5 xã An Lạc. Căn nhà sàn gỗ bốn gian bề thế dựng ven đường quốc lộ Lục Yên- Lao Cai. Ông có hai người con. Sau con trai là Sơn sinh năm 1963 mãi đến mười năm sau ông được về phép mới có con gái đặt tên là Trường. Tôi kính cẩn thắp lên bàn thờ nhà con trai ông nén hương thơm. Tự hào về ông, người con của quê hương đất Lục Yên Châu đã làm nên những kỳ tích trong hai cuộc kháng chiến. Ông xứng đáng là Anh hùng quân đội trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam.

 

 

                                                                                                                                                         H.T.L

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter