• Loading...
Đảng bộ và nhân dân tỉnh Yên Bái tập trung đẩy mạnh đưa Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng và Nghị quyết Đại hội Đảng bộ tỉnh lần thứ XVIII vào cuộc sống
 
Chùm thơ của tác giả Tác giả: Đặng Quang Vượng – Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Hà Giang
Ngày xuất bản: 27/02/2017 3:27:26 SA


 Bài ca trên núi*

 

                                                   Kính tặng các anh hùng liệt sĩ Đoàn văn công

                                                      Trung đoàn 148 Lao – Hà - Quân khu II

 

Anh chưa được nghe bài ca em hát

Chưa được nhìn đôi mắt em thao thiết

Đôi môi xinh tươi như hoa đào

Tâm hồn em như hoa lê xuân nào?

 

Sáu tư năm rồi. Thời gian đâu nguôi

Kỷ niệm về em - cô văn công quân đội

Em ngã xuống trước mũi súng bọn phỉ giết hại

Cùng bao đồng đội, mang theo tiếng hát cho đời

 

Hà Giang quê anh - miền biên ải xa xôi

Vùng đất đồng bào còn nhiều đói khổ

Thèm nghe một lời ca như cần hạt ngô, hạt lúa...

Trong khổ đau vẫn hướng về Đảng, Bác Hồ

 

Em cùng đồng đội mang theo ước mơ

Khẩu súng, cây đàn ngọt ngào tiếng hát

Đồng bào đón em như người con bao năm xa cách

Em đến. Như người con đi xa trở về!

 

Em hát trong đêm giá lạnh tái tê

Em hát ngày sương giăng khuất mặt

Tiếng đàn em như nước suối nguồn đỉnh Gia Long** trong mát

Giọng em ca như chim queng quy gọi hè

 

Dân bản nghe em hát thấy ánh sáng Đảng về

Thấy ngô xanh nương, thấy ruộng vàng lúa

Thấy gà, lợn chật chuồng, no đủ

Trẻ em Tày, Nùng, Mông... tung tăng đến trường…

 

Em hát như chàng trai  Lê Mã Lương ***

Thay cây bút chì bằng cây đàn, tiếng hát

Em gọi lúa, ngô, lợn, gà về bản

Diệt lũ bạo tàn. Diệt giặc xâm lăng…

 

 

Em hát làm kẻ thù tức tối điên cuồng

Chúng sợ tiếng hát em hơn cả vũ khí

Bọn phỉ chặn đường giết em cùng bao đồng chí

Em chiến đấu như người dũng sĩ trên chiến trường

 

Nơi em và đồng đội nằm nay đã xanh rừng

Phố mới, trường cao, điện về xóm nhỏ...

Mỗi mùa xuân về bức tranh quê xứ sở

Anh nhận ra lời bài em hát năm xưa…

 

Và thấy em cùng đồng đội - Tượng đài chiến sĩ dưới trời Thu.

  

* Nơi đây Đoàn văn công Trung đoàn 148 bộ đội Lao - Hà, năm 1952  trên đường đi biểu diễn từ Hà Giang trở về Lào Cai đã bị phỉ đánh úp. Các chiến sĩ văn công đã anh dũng chiến đấu đến viên đạn cuối cùng và đánh giáp lá cà. Họ đã  bị phỉ giết  hết ném xác xuống một hố sâu... Nay tại xã Nàn Ma, huyện Xín Mần ( Hà Giang)  đã dựng bia  tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ và công nhận là di tích cấp tỉnh.

** Đỉnh núi cao nhất miền Tây huyện Xín Mần - Hà Giang

*** Chuyện thần thoại trong chương trình sách giáo khoa Tiểu học

 

                                        Đặng Quang Vượng

 

             Người anh hùng áo chàm*

 

Chẳng đi giày da, mặc áo cổ cồn trắng

Vẫn đôi dép cao su, chiếc mũ nồi, bộ tả pủ màu chàm cùng năm tháng

Khi lên nương, xuống chợ, làm việc cơ quan…

Ông là Sùng Dúng Lù - Người anh hùng dân quân, dân tộc Mông trên Cao nguyên đá Đồng Văn

 

Đã mười bảy năm

Ông đi về miền xa xăm…

Mỗi hốc đá, hẻm đường, dáng cây, ngọn cỏ…

Vẫn còn đây, dấu chân ông cùng đồng đội tháng năm hy sinh gian khổ

Tiễu phỉ bảo vệ quê hương.

 

Hang Vần Chải còn vang mãi chiến công

Bắt tướng phỉ quy hàng, chặt tận gốc mầm mống giặc giã

Dốc Thẩm Mã chặn địch vào làng bản cướp phá

Cổng trời Yên Minh diệt phỉ bảo vệ nhân dân…

 

Bản làng ông xưa nghèo khổ, thưa thớt bước chân

Nhà ken cây rừng, quanh năm đói rách

Chẳng thể nhớ bao nhiêu mùa cây ngô không cho hạt

Thuế nặng, đi phu… cực nhọc cuộc đời

Giá lạnh, sương giăng, bàn tay tê buốt

Manh áo vỏ cây, thương bàn chân đất…

Thèm những giấc mơ khát khao cuộc sống mới về

 

Cách mạng như mặt trời đục màn sương mù

Soi sáng Cao nguyên dẫn đường người khổ

Ông hăm hở tuổi đôi mươi vạm vỡ

Như cây sa mu đứng giữa đất trời

 

Còn gì hơn là được vào dân quân - ông sang trang cuộc đời

Cao nguyên đá trập trùng, ngày đêm cùng đồng đội đi tìm giặc

Nhiều đêm săn phỉ, bàn chân máu toạc…

Nhớ vợ, thương con nhìn bóng trăng thao thức

Ông nén tình yêu, dành cho sự tĩnh lòng

Cho trận đánh cuối cùng vào hang ổ bắt sống tên tướng phỉ cuối cùng

 

Chỉ hai bàn tay không

Đi bên ông là nhân dân

Và  trái tim của một người con trai dân tộc Mông dũng mãnh

Ông tiến lên như một thiên thần, khiến lũ giặc vứt súng gươm, Vàng Vạn Ly bỗng quỳ xuống đầu hàng

 

Từ trong hang tăm tối mùa Đông

Có một mặt trời soi sáng  

Xóa đi hận thù, lỗi lầm, tội ác…

Từ đây, cuộc sống mới tràn về dưới bóng cờ Đảng, Bác

Ông dắt kẻ thù về với đồng bào, trở lại thành con người tự do

 

Hôm nay, trên quê hương ông – Đồng Văn rộn rã khúc ca

Phố rộng, nhà cao, trường xây mái đỏ…

Đói nghèo lùi dần, điện bừng bản nhỏ…

Tiếng khèn gọi bạn âm vang khắp ngõ

 

Bên mộ ông, tán lá sa mu dưới trời xanh che chở

Những nương ngô ngàn cánh tay trong gió

Hoa rừng tỏa hương – dẫn lối khách qua

Cao nguyên đá nơi đây có một người anh hùng đã đi xa…

Nhưng tên Người sống mãi trong chúng ta!

 

                                                     Đồng Văn, tháng 7. 2016

 

* Sùng Dúng Lù sinh năm 1926,  quê ở xã Vần Chải – Đồng Văn tỉnh Hà Giang. Ông gia nhập dân quân xã đầu năm 1947, trải qua thực tiễn chiến đấu ông được đề bạt  làm xã đội Trưởng dân quân Vần Chải. Cuối năm 1959đầu năm 1960 khi bộ đội ta tấn công truy quét vào hang ổ cuối cùng bọn  phỉ nổi loạn trên Cao nguyên đá  Đồng Văn, tên tướng phỉ Vàng Vạn Ly cùng tàn quân chạy về ẩn náu ở một hang sâu, rộng trong núi Chúa xã Vần Chải. Sùng Dúng Lù đã nhận nhiệm vụ vào thuyết phục tên tướng phỉ cùng tàn quân. Sau nhiều ngày, cuối cùng ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bắt được tên tướng phỉ cùng hơn 20 tên phỉ và nhiều súng, đạn ra hàng Cách mạng, mà không bị mất một viên đạn. Ông được Nhà nước tặng Huân chương chiến công hạng Ba và phong tặng danh hiệu AHLLVT nhân dân ngày 1 tháng 1  năm 1967 khi ông 41 tuổi. Ông mất năm 1999 tại xã Vần Chải huyện Đồng Văn- Hà Giang. Ông là người dân tộc Mông duy nhất đất nước được phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.( Tư liệu: Tổng kết công tác tiễu phỉ trên địa bàn Hà Giang  1947-1962- BCHQS tỉnh Hà Giang năm 2011)

 

Đặng Quang Vượng

Kính tặng đồng đội tôi- Trung đoàn 122

Sư đoàn 313 Quân khu II- Mặt trận Vị Xuyên- Hà Giang

 

Hơn ba mươi năm – gần phần ba đời người

Chiến tranh lùi xa

Người sống cuốn vào dòng đời xuôi ngược

Bạn nằm lại chốn biên cương phía Bắc

Mãi mãi tuổi hai mươi

Bình yên thành màu xanh nương ngô, lúa, núi đồi

Cột mốc…

 

Giờ bạn ở đâu?

Dưới độ sâu của đất

Dưới lòng khe giữ nước

Trong hang đá lạnh hoang, tạo nét hoa văn trầm tích…

Để đồng đội mãi đi tìm?

 

Hơn ba mươi năm

Vẫn nghe rõ tiếng trái tim bạn đập ngày nào

Trận đánh đầu tiên, quân xâm lược tràn vào biên giới

Khẩu AK trong tay chúng ta dũng mãnh nhả đạn giăng mắt lưới

Xác giặc ngổn ngang trước chiến hào...

 

Khói đạn mịt mù, đất trời đảo chao

Chúng mình tựa vào nhau chiến đấu

Phía sau là Tổ quốc, nhân dân…

 

Bạn ngã xuống khi bình minh lên

Trên đồi cây trơ cành, xác hoa tan cháy lá

Chợt tiếng chim kêu phía đồi não nề quá

Có lẽ nó bị mất đàn con?

 

Ấy là lúc quân giặc tháo chạy về bên kia con đường mòn

Mấy hôm trước ta – địch còn chung đường biên giới

 

Bạn ngã xuống dưới khoảng trời đẹp như trang vở mới

Người bạn gái cùng trường tặng bạn ngày tòng quân…

Trang nhật ký đêm qua bạn viết vội là trận đánh đầu tiên

Người viết cuối cùng là chiến công của bạn…

 

Hơn ba mươi năm 

Thành ơi! Lỡ lời hẹn…

Nhưng lời thề xin chết cho đất nước, bạn đặt lên trên…

 

 

Giờ bạn ở đâu trong màu xanh bình yên

Đồng đội đang vượt thời gian lên phía trước

Để đón bạn về trong lòng bạn bè, những người thân thuộc

Đất nước mình đang viết tiếp trang thơ…

                                                                          

 

 

                                                       Vị Xuyên, Tháng 7. 2016

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Văn nghệ Yên Bái số mới

Đất và người Yên Bái qua ảnh

Thư viện video

Các cuộc thi Văn học nghệ thuật

Lượt truy cập

Visitor Counter