Ngôi nhà của mẹ

                              Bùi Thị Kim Cúc

 

Thuở ấu thơ tôi theo mẹ ra đồng

Ruộng chằm thụt ngang người bò cấy

Cái bừa cao con trâu vùng vẫy

Kéo phăng tôi cô bé lên mười

Mặt lấm lem vẫn rạng rỡ nụ cười

Đôi mắt đen sáng trong thời thiếu nữ

Ngôi nhà nhỏ hai gian hai chái

Đứng chông chênh thoai thoải sườn đồi

Mỗi tối về tôi lặng ngắm sao rơi

Tìm ông Thần Nông trên Thiên Hà thăm thẳm

Ngọn đèn nhỏ tù mù nơi góc học

Cái rét thấu xương mọng đỏ gót chân hà

Ngôi nhà mẹ rực hồng lò than cháy

Anh em tôi quần năm tụm bảy

Đôi mắt thèm hạt cơm bám củ khoai

Cái đói cơ hàn mỗi tháng giêng hai

Manh áo mỏng tím thâm làn môi nhỏ

 

Chúng tôi lớn lên từ đó

Nuôi ước mơ xanh suốt dọc cuộc đời

Ngôi nhà mẹ giờ vang những tiếng cười

Cái đói cái no không còn tính đến

Mặc đẹp ăn ngon chỉ là chuyện nhỏ

Chuyện làm giàu râm ran ngõ thân thương

Đậm ngọt môi hồng hai tiếng quê hương

Ngôi nhà mẹ mãi xanh thời thơ bé.

            

                                                                B.T.K.C

Văn nghệ Yên Bái

Văn nghệ Yên Bái vùng cao

Thư viện Video

cuộc thi Văn học nghệ thuật

Giá sách văn nghệ

Lượt view

Visitor Counter