Phú Quốc

 

NGỌC CHẤN

 

Qua cửa sổ máy bay

Tôi ngắm nhìn Phú Quốc

Bức tranh thiên nhiên hiện lên từ đất

Biển xanh, cát trắng, nắng vàng

Mặt đất mênh mang.

Tôi đặt chân vào cõi hồng hoang

Phú Quốc

Với bao nhiêu huyền thoại

Người con gái trồng lúa, trồng khoai

Trở thành nữ thần biển cả

Che trở làng chài vượt sóng ra khơi

Tôi đã đến Dinh để ngắm đất trời

Ngắm núi Hàm Ninh giấu mình hang động

Thác suối tranh thả sóng

Gặp cảng Bãi Vòng chìm nổi hoàng hôn.

Tôi đi tìm ngọc trai, hải sâm

Giữa bãi Dài, bãi Rộng

Bỗng thấy lòng dậy sóng

Ngước nhìn ngọn Hải Đăng rực rỡ sắc màu

Những chiếc thuyền câu thâu đêm

Lòng khắc khoải.

Phú Quốc

Một thời xa ngái

Bao phận người giam hãm nơi đây

Phú Quốc đẹp như mơ

Mà lại phải tù đày

Tâm hồn người biến thành cỗ máy

Địa ngục trần gian trên mảnh đất này

Phú Quốc ngày tôi đến

Vườn tiêu lá xanh còn cay

Văng vẳng đâu đây

Lời thề năm ấy

Phú Quốc mấy trăm năm

Vẫn còn dậy sóng

Biển phập phồng thao thức đêm nay.

 

                                                                     N.C

Văn nghệ Yên Bái

Văn nghệ Yên Bái vùng cao

Thư viện Video

cuộc thi Văn học nghệ thuật

Giá sách văn nghệ

Lượt view

Visitor Counter